Tưởng nhớ nhà văn Võ Phi Hùng
Lặng lẽ viết, lặng lẽ ra đi...
Sáng 15.11, tôi nhận tin báo nhà văn Võ Phi Hùng đang rơi vào cơn hôn mê ở bệnh viện Hồng Đức, Gò Vấp. Lâu nay tôi biết anh bị nhiễm lao rồi chuyển sang viêm phổi, cứ nghĩ rồi sẽ qua khỏi, nào ngờ ngày càng nặng. Tình trạng nguy kịch, anh đang thở oxy qua máy, nhịp sống đếm chậm từng giờ.
Vào lúc 15 giờ 55 phút ngày 16.11, xe cấp cứu chuyển anh vào bệnh viện Phạm Ngọc Thạch, đúng 16 giờ tim anh ngừng đập, hưởng thọ 63 tuổi.
Anh Phan Văn Sáng (diễn viên chính trong phim Chim phóng sinh do Võ Phi Hùng phóng tác từ truyện ngắn của
|
Linh cữu nhà văn quàn tại nhà tang lễ TP.HCM (25 Lê Quý Đôn, Q.3). Động quan lúc 6 giờ ngày 19.11, sau đó hoả táng tại nghĩa trang Bình Hưng Hoà.
|
Nguyễn Hồ) kể lại: “Anh Hùng đòi đưa giấy và viết để bút đàm vì không nói được. Nguệch ngoạc vài nét anh buông bút đấm ngực. Sáng hỏi anh muốn tôi lo phần hậu sự? Hùng ứa nước mắt đấm ngực, ý nói đúng rồi. Sáng hỏi anh còn muốn dặn dò gì nữa không? Lại ú ớ, chảy nước mắt. Sáng nói anh muốn anh Nguyễn Hồ, Đào Anh Dũng đứng ra tổ chức tang lễ? Hùng lại đấm ngực liên tục, chứng tỏ Sáng hiểu đúng lời mình định nói”.
Cả đời sống lặng lẽ viết, cống hiến tận cùng, đến giờ phút cuối cùng ở trần gian Võ Phi Hùng lại muốn nhẹ nhàng ra đi không làm phiền toái đến ai kể cả gia đình, đoàn thể. May mắn quanh anh vẫn còn những tấm lòng chân tình hết lòng chăm sóc, đùm bọc anh: chị Tiến, chị Lộc, anh Sáng, chị Quyên, anh Thi, anh Khang…
Anh viết lách rất sớm, từ trước năm 1975 với bút hiệu Thánh Thu, từng có một số truyện đăng trên báo Văn, với lời giới thiệu trang trọng của nhà văn Mai Thảo đánh giá anh như cây bút trẻ đầy triển vọng.
Sau năm 1975, anh là giáo viên bổ túc cho lớp tối ở quận 6, lấy vợ và có hai con, một trai, một gái. Khoảng năm 1978, anh xuất hiện lại với truyện ngắn trên Tuổi Trẻ, Văn nghệ Thành phố… ký tên thật Võ Phi Hùng. Có truyện ngắn Đời có tên tụi mình đăng báo Xuân Tuổi Trẻ năm 1979, mô tả những số phận dưới đáy xã hội, vươn lên khẳng định vị trí mình với cuộc sống. Gặp nhau bạn hữu vẫn chào anh bằng câu đùa: “Ê Hùng… đời có tên tụi mình rồi đó!”
Mảng truyện anh viết trước năm 1975 là những cuộc tình trắc trở, éo le, của các cô gái đi làm thuê, nhập cư vào thành phố, thấp thoáng đâu đó là bóng dáng của cô tiểu thư mang hai dòng máu Việt – Hoa. Anh thường đạp chiếc xe cà tàng lang thang khắp nơi, tánh tình khề khà dễ chịu, ít nói, chỉ lặng lẽ góp vài câu trong buổi tiệc chung. Xuất thân từ đứa trẻ mồ côi ở Buôn Ma Thuột, được một người phụ nữ nhận làm con nuôi, sau bà má này xuất cảnh sang Pháp, anh lại lăn lóc vào đời kiếm sống. Anh tiếp tục viết về từng con hẻm, góc phố Sài Gòn, những cuộc đời trẻ bụi đời qua bộ sách Sống sót vỉa hè do NXB Kim Đồng tái bản nhiều lần. Gần như chỉ biết kiếm sống bằng nghề viết lách, Võ Phi Hùng viết đủ thể loại: tuỳ bút, tản văn, tiểu thuyết, phóng sự… nhưng đọng lại trong lòng độc giả là những truyện ngắn lấp lánh cái nhìn nhân ái với cuộc đời. Khán giả đài truyền hình còn nhớ đến những kịch bản nhiều tập gây dấu ấn một thời như Giã từ dĩ vãng, Chim phóng sinh…
|
Xin kính viếng Võ Phi Hùng bằng vài câu thơ điếu từ các tác phẩm nổi tiếng của anh:
Đã sống sót vỉa hè thì làm sao chết được
Chết chỉ là ngủ một giấc vô minh
Chúng ta mồ côi ngay từ khi cầm bút
Ngay từ khi biết đời sẽ có tên tụi mình!
Bùi Chí Vinh
|
Cuộc đời Võ Phi Hùng có lẽ vận vào ngôi sao xấu, lúc nào cũng hẩm hiu, buồn khổ, rất ít vị ngọt hạnh phúc. Sau khi chia tay với vợ, anh bán ngôi nhà chung ở quận 6, chia cho hai con, lang thang ở trọ trong những khu phố lao động ở Gò Vấp, kênh Nhiêu Lộc và gần như cắt đứt mọi quan hệ với người khác. Lúc trước, ông Nguyễn Thắng Vu mời anh hợp tác với NXB Kim Đồng, liên hệ hoài không được bèn mua cho anh cái điện thoại di động, vài ngày sau anh vất vào đống quần áo cũ, quên luôn.
Ngay cả lúc anh nằm viện nhiều lần cũng không muốn ai biết để tránh làm phiền bạn hữu, người thân, thế giới riêng được khép chặt tối đa đến nghiệt ngã!
Tôi gọi điện, hỏi tình hình của Võ Phi Hùng ở bệnh viện Hồng Đức, Gò Vấp, chị T. cho biết: “Mấy lần tưởng anh Hùng đi rồi… Giờ chỉ sống bằng máy thở oxy…” Liên tục nhiều tin nhắn trái ngược: Hùng đang hấp hối, Hùng tỉnh lại rồi đang chuyển bệnh viện…
Cuối cùng Võ Phi Hùng ra đi thanh thản trong vòng tay người thân. Tôi nhớ lại những cơn say ứa nước mắt, những ngày lang thang bên nhau trong quán cóc ven đường, lần lượt những bạn hữu ra đi và muốn lặp lại câu: “Hùng ơi… Đời có tên tụi mình rồi đó!”
Trần Hữu Dũng