Nhà máy xử lý nước thải lớn nhất Việt Nam
Tồn 4.000 tấn bùn thải chưa biết đổ đâu
SGTT.VN - Sau hơn ba năm hoạt động, đến nay, hơn 4.000 tấn bùn thải cùng với 35 tấn bùn phát sinh mỗi ngày của nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, TP.HCM – có quy mô lớn nhất nước – vẫn chưa tìm được bãi đổ, đã gây ô nhiễm nghiêm trọng môi trường sống của dân cư xung quanh…
|
Kho chứa bùn của nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng. Ảnh: CTV
|
Theo ông Phạm Đông Phương, chủ tịch UBND xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, hơn một năm qua, hàng ngàn hộ dân sống xung quanh nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng rất bức xúc với tình trạng nhà máy này ngày càng gây ô nhiễm môi trường, mùi hôi thối xông lên nồng nặc. Đỉnh điếm nhất là vào cuối tháng 6 vừa qua, cả trăm người dân đã kéo đến đòi làm việc với lãnh đạo nhà máy vì không chịu nổi nữa.
Nguyên nhân, theo báo cáo của nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng mới đây, cho thấy: do khối lượng nước thải sinh hoạt thành phố đưa về ngày một lớn – dù chưa đạt đến công suất tổng nhưng đã phát sinh nhiều vấn đề khiến việc kiểm soát vận hành của nhà máy ngày càng khó khăn!
Được biết, hiện nay mùi hôi đã giảm so với trước, nhưng theo người dân họ vẫn chưa thể yên tâm.
Càng lớn càng khó
Theo báo cáo, từ tháng 7.2011, với việc đấu nối hoàn thành ba tuyến cống lớn (gồm Nguyễn Biểu, Trần Bình Trọng và Huỳnh Mẫn Đạt) vào hệ thống thu gom nhà máy, lưu lượng nước thải đầu vào hiện nay đã tăng 85% so với năm 2011, với trung bình là 127.000m3/ngày, gần đạt công suất thiết kế nhà máy (141.000m3/ngày).
Ghi nhận tại trạm bơm Đồng Diều và nhà máy Bình Hưng cho thấy, nồng độ khí ô nhiễm mùi phát sinh trong hệ thống thoát nước về trạm bơm ngày càng gia tăng (như hàm lượng khí H2S tại trạm bơm Đồng Diều đã tăng hơn gấp 2 – 4 lần so với năm 2011, vượt ngưỡng cho phép). Đồng thời, lượng ô nhiễm trong nước thải đầu vào tại các tuyến cống ngày càng theo chiều hướng xấu, phức tạp, đặc biệt là các chỉ tiêu kim loại nặng. Lượng bùn thải phát sinh từ xử lý nước thải cũng tăng cao, trung bình hiện nay là 35 tấn/ngày, có thời điểm đột biến lên đến 60 – 70 tấn/ngày.
Tuy nhiên, công nghệ xử lý bùn theo thiết kế của nhà máy đã gây ô nhiễm mùi hôi nghiêm trọng. Theo đại diện nhà máy, việc sử dụng phương pháp hiếu khí với nhà lên men thứ cấp, kho chứa phụ và nhà chứa được thiết kế hở, việc phát sinh mùi là không thể tránh khỏi. Chưa kể, theo quy định, khoảng cách an toàn giữa nhà máy với khu dân cư phải từ 300 – 500m, nhưng trên thực tế khoảng cách này không được đảm bảo, chỉ từ 100 – 150m.
Khối lượng bùn thải phát sinh từ xử lý nước thải ngày càng nhiều nhưng hiện cơ quan chức năng thành phố chưa tìm ra nơi xử lý và chôn lấp! Lượng bùn đang tồn tại nhà máy là khoảng 4.000 tấn, chưa kể 35 tấn phát sinh mỗi ngày. Vấn đề này khiến việc ô nhiễm môi trường kéo dài và ngày càng nặng nề.
Chưa tìm ra giải pháp
Theo một cán bộ sở Tài nguyên và môi trường, đến nay sở chưa tìm ra được bãi đổ phù hợp hỗ trợ tạm thời vấn đề bùn thải của nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng. Ngoại trừ bãi đổ Vườn Lan (quận Bình Tân) chỉ tiếp nhận được lượng bùn thải nhỏ, cho đến nay, thành phố vẫn chưa có bãi đổ bùn thải nói chung theo quy hoạch.
|
Nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng được đưa vào vận hành từ tháng 5.2009, với công suất thiết kế là 141.000m3/ngày (giai đoạn 1), xử lý nước thải cho một phần quận 1, 3, 5, 10, phục vụ cho 425.000 dân. Khi hoàn thành giai đoạn 2, nhà máy sẽ có công suất là 512.000m3/ngày, với lượng bùn phát sinh khoảng 127 tấn/ngày.
|
Tính đến đầu tháng 8 năm nay, theo công ty Thoát nước đô thị thành phố – đơn vị trực tiếp vận hành nhà máy Bình Hưng, bãi đổ Vườn Lan, vốn là nơi tiếp nhận bùn thải của nhà máy trước đây, cũng đã hết chỗ! Trong khi đó, phương án nhà máy đề nghị thành phố cho chuyển bùn về bãi Đa Phước lại rất khó khả thi, khi thực tế đến nay, cơ sở hạ tầng, đường vào bãi này vẫn chưa xong, dù dự án đã được giao đất cách đây gần năm năm. Còn phương án vận chuyển và xử lý bùn thải tại bãi Phước Hiệp (Củ Chi) thì chi phí quá cao (940.000 đồng/tấn bùn), tính ra chỉ riêng việc xử lý 4.000 tấn bùn đang tồn kho ở Bình Hưng, thành phố sẽ phải mất gần 4 tỉ đồng.
Ngoài ra, với công nghệ xử lý bùn thải “hở” hiện nay, các biện pháp nhà máy đang áp dụng nhằm giảm mùi ô nhiễm như: tăng cường phun xịt chế phẩm vi sinh khử mùi, cô lập vị trí có khả năng phát mùi, che chắn khu vực chứa bùn… cũng chỉ có tác dụng tạm thời, vẫn gây ảnh hưởng ra các khu dân cư xung quanh. Theo đại diện phòng tài nguyên và môi trường huyện Bình Chánh, ngay cả giải pháp trộn trấu vào bùn để “giữ lại khí vào trong” cũng không phải là giải pháp triệt để, vì khi xúc bùn đi thì khí lại tiếp tục phát tán ra.
“Tôi cho rằng về lâu dài rất cần đầu tư thêm hệ thống xử lý hút mùi, sấy khô bùn”, vị này nói. Trong khi đó, hiện nhà máy chỉ mới đang hoạt động với hàm lượng ô nhiễm chiếm khoảng 60% nồng độ thiết kế, nên nếu nhà máy hoạt động đúng nồng độ thiết kế thì lượng bùn phát sinh thêm khoảng 40% nữa, thì vấn đề sẽ ngày càng trở nên khó khăn.
Lê Quỳnh
|
Bùn thải phải được xem là chất thải nguy hại
Theo phòng tài nguyên và môi trường huyện Bình Chánh, tháng 6 vừa qua, phòng đã phối hợp với phòng cảnh sát môi trường thành phố kiểm tra đột xuất nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng. Tại một mẫu bùn thải ngẫu nhiên, phân tích cho thấy bùn có nồng độ Cr+6 vượt tiêu chuẩn cho phép. Do đó, bùn thải nhà máy phải được xem là chất thải nguy hại. Tuy nhiên, phía nhà máy Bình Hưng lại không đồng ý kết quả này mà cho rằng năm 2010, sở Tài nguyên và môi trường thành phố đã công nhận bùn thải nhà máy là không nguy hại; và kết quả kiểm tra định kỳ của nhà máy cũng cho thấy bùn thải không bị nhiễm kim loại nặng.
Theo quy hoạch, cho đến năm 2025, thành phố sẽ có 12 nhà máy xử lý nước thải, trong đó có nhiều nhà máy nằm gần khu dân cư, sẽ ứng dụng công nghệ xử lý nước thải và bùn thải tương tự nhà máy xử lý nước thải Bình Hưng hiện nay. Tuy nhiên, trao đổi với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị, nhiều chuyên gia khuyến cáo: với chất lượng nước thải sinh hoạt thành phố hiện nay đang bị “hoà lẫn” với nước thải sản xuất bị đổ lén ra ngoài môi trường, thì nguy cơ có chứa kim loại nặng là rất cao. “Xử lý nước thải bằng công nghệ bùn hoạt tính cải tiến sẽ không thể xử lý được kim loại nặng có trong nước thải nếu nó vượt ngưỡng cho phép”, một chuyên gia cho biết.
|