sgtt.vn, 24.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 05.07.2011, 08:33 (GMT+7)

Một nền y khoa đổ vỡ

SGTT.VN - Trước việc đau lòng vừa xảy ra tại bệnh viện Năm Căn (Cà Mau), thật khó thể tìm lời biện minh nào có thể xoa dịu được sự giận dữ của dư luận. Tuy nhiên cần phải báo động bạo lực nay lan đến cả bệnh viện, thật là điều “xưa nay hiếm”.

Cần một quĩ bảo hiểm nghề nghiệp cho nghề thầy thuốc, một nghề đầy bất trắc và nhiều yếu tố rủi ro hơn bất cứ nghề nghiệp nào khác. Ảnh minh hoạ.

Tuy chẳng liên can, nhưng sự bạc bẽo của nghề cầu thủ và nghề thầy thuốc lại thật giống nhau. Chỉ sau một đêm khi chẳng may đá hỏng bàn thắng chung cuộc, người cầu thủ tội nghiệp nào đó sẽ là mục tiêu của một trận mưa công kích của dư luận. Danh tiếng, sự ngưỡng mộ của công chúng lập tức tiêu tan, như thể người cầu thủ đó chưa hề là người nổi tiếng.

Nghề thầy thuốc cũng thế! Thoắt một cái, từ vị trí đang được kính trọng, yêu mến, một người thầy thuốc sẽ nhanh chóng trở thành kẻ tội đồ. Những người đã từng yêu mến, hàm ơn cũng lập tức đổi ngay thái độ. Bao danh tiếng, uy tín xây dựng trong bao năm, chỉ sau một đêm là sụp đổ tiêu tan. Tệ hơn thế, người thầy thuốc không có cơ hội để sửa chữa sai lầm (chết người) của mình, như người cầu thủ “lấy công chuộc tội” bằng những bàn thắng ở trận đấu sau.

Con người y khoa, cũng như mọi con người khác là hữu hạn và không thể nào tránh khỏi sai lầm. Nên từ ngàn xưa, phương châm số một của y học là “trước hết, không làm tổn hại” (Primum non nocere). Hiểu một cách khác, nhiệm vụ tiên quyết của mọi nền y học là hạn chế sai lầm, trước khi nói đến chuyện cứu nhân độ thế.

Những thầy thuốc lâu năm trong nghề, thấu hiểu lẽ bạc bẽo của y nghiệp, sẽ rất thận trọng khi phê phán những sai lầm chuyên môn của đồng nghiệp mình. Vì có bậc “thần y” nào dám đoan chắc cả đời mình sẽ không bao giờ mắc phải những sai lầm tương tự, thậm chí nghiêm trọng và tủi hổ hơn nhiều. Mà lên án một sai lầm của thầy thuốc thì rất dễ dàng được sự đồng thuận của công chúng, một công chúng không am tường về chuyên môn và đầy ác cảm với y giới.

Thế nên mới cần có y sĩ đoàn để phán quyết. Một cách lý tưởng, họ phải là những thầy thuốc giỏi giang, đức độ, công minh để minh định công tội của một con người cùng chuyên môn với họ. Phán quyết của họ, được kỳ vọng là sẽ công bằng và khách quan hơn những lời bình luận phiến diện của những người ngoài giới chuyên môn.

Thế nên mới cần một quĩ bảo hiểm nghề nghiệp cho nghề thầy thuốc, một nghề đầy bất trắc và nhiều yếu tố rủi ro hơn bất cứ nghề nghiệp nào khác.

Thành thật mà nói, các điều kiện lý tưởng như trên, chúng ta chưa có!

Nhưng chưa cần đến công luận, chưa cần đến phán quyết chung cuộc của y sĩ đoàn, bất cứ người thầy thuốc có lương tâm nào sẽ bị ám ảnh rất lâu bởi những sai lầm của mình. Sự ám ảnh đó sẽ là sự trừng phạt rất dai dẳng của tòa án lương tâm, nhiều khi còn nặng nề hơn sự mạt sát của dư luận. Khi tóc ngày càng bạc, mọi người thầy thuốc đều không hẹn với lòng mà chiêm nghiệm rõ hơn về tính chất hư ảo và đầy bạc bẽo của y nghiệp. Lấy đó mà răn mình, thay vì vênh vang với những chức tước học vị hào nhoáng.

Thách đố trong y học thì vô hạn trong khi con người thì hữu hạn. Nên việc lên án chuyên môn của một người thầy thuốc phải dựa trên một sự am hiểu nhất định về y khoa, để thấu hiểu những khó khăn nghề nghiệp của họ trước khi phán quyết một cách công bằng và khách quan.

Sự tắc trách thì khác và không thể biện minh dưới bất cứ lý do nào! Chểnh mảng, cẩu thả làm thiệt mạng bệnh nhân rõ ràng là mồi lửa tốt nhất châm ngòi cho sự nổi giận của công luận.

Trước việc đau lòng vừa xảy ra tại bệnh viện Năm Căn (Cà Mau), người ta sẽ dễ dàng gật gù thông cảm với những bình luận chát chúa nhắm vào người thầy thuốc trên các báo mạng. Vì nếu có sự tắc trách đúng như mô tả, thật khó có thể tìm được một lời biện minh nào có thể xoa dịu được sự giận dữ rất hữu lý của dư luận.

Tuy nhiên, cách thức mà đám đông kia bày tỏ sự giận dữ cũng đáng lên án không kém sự tắc trách. Làm sao có thể dung thứ được hành vi đập phá bệnh viện, làm ảnh hưởng đến sinh mạng và sự an toàn của nhiều bệnh nhân khác đang được chữa trị? Làm sao có thể miễn chấp về mặt luật pháp việc ăn nhậu bên cạnh quan tài, cướp bóc, hôi của tại tư gia? Thật khó hiểu khi nhà chức trách lại không thể ngăn chặn kịp thời những hành vi quá khích ở mức độ công khai và kéo dài trong nhiều giờ trước đó.

Nhưng những gì xảy ra ở bệnh viện Năm Căn không phải là ngoại lệ. Trong khi việc lên án giới bác sĩ ngày càng gay gắt, những vụ gây rối, thanh toán, đâm chém lẫn nhau trong môi trường bệnh viện là điều xảy ra như cơm bữa, nhất là ở các bệnh viện phía Bắc. Bạo lực đã không chừa học đường, nay lan sang đến cả bệnh viện, thật là điều “xưa nay hiếm”.

Chính sự chểnh mảng và thái độ bạo lực đã làm cho nền y khoa ngày càng bất trắc cho cả hai phía bệnh nhân và thầy thuốc. Thay vì phải rất mực thân thiện và an toàn, như nó phải thế!

Người ta đã nói rất nhiều đến các học vị giáo sư tiến sĩ đang mọc lên như nấm sau mưa trong mọi ngành nghề, kể cả nghề y. Quan hệ thầy thuốc- bệnh nhân cũng chưa bao giờ xấu hơn bây giờ, khi vì nhiều lý do, không thầy thuốc đã không còn coi nghề mình là thiên chức. Hay khi nhiều người chấp nhận dùng bạo lực, dao, súng để “nói chuyện phải quấy” trong môi trường bệnh viện.

Không ít thầy thuốc đã không còn coi nghề mình là thiên chức. Mua bán bằng cấp như chợ búa, học thuật xuống dốc, quan hệ giữa y giới – công chúng ngày càng nhiều bạo lực, còn sự đổ vỡ nào lớn hơn cho một nền y khoa hay không?

BS. Lê Đình Phương

  
  
Đánh giá bài viết:  

(222 điểm,58 lần)

Các ý kiến (21)
An
Tại sao các nước trong khu vực cũng như thế giới quan hệ thầy thuốc bệnh nhân rất rõ ràng và minh bạch. Phải chăng họ xem ngành Y là một ngành dịch vụ đặc biệt có chất lượng cao với mối quan hệ bình đẳng giữa bệnh nhân và thầy thuốc. Chúng ta có hệ thống kiểm soát nào để giữ mối quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân được bình đẳng? Thầy thuốc phải chăm sóc tận tình và có trách nhiệm với bệnh nhân, điều đó luôn luôn đúng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tuy nhiên đừng để thầy thuốc trở thành một nghề mà chỉ với đồng lương chân chính không thể nuôi sống gia đình, nói chi học hỏi liên tục để nâng cao tay nghề. Tiếc thay hiện nay ngành y cùng với ngành giáo dục là hai ngành mà hàng tháng họ vẫn còn nhận tiền trợ cấp khó khăn do bậc lương thấp. Đổ vỡ nhưng vẫn chưa muộn để hàn gắn.
Ha
Tôi cũng đồng ý kiến với songpham, vì chuyên môn không giỏi hay vì tắc trách, mà chị tôi chỉ với một ca tắc ruột đơn giản đã qua đời oan ức ở bệnh viện tỉnh Khánh Hòa. Tôi không chỉ trích ngành y, nhưng với những bác sĩ đã quá coi thường mạng sống con người thì chúng ta đừng nhỏ lệ khóc thương cho họ.
songphạm
Đồng tình với BS, nhưng cũng xin được chia sẻ với BS điều này. Mẹ tôi mất cách đây vừa đúng 3 năm cũng chính vì sự yếu kém chuyên môn và tắc trách của đội ngũ y bác sĩ và bệnh viện. Lúc đó, 1 nhân viên của bệnh viện "an ủi" tôi rằng: "Buồn làm gì. Cả cái BV này chỉ có 5/2.000 y bác sĩ gọi là giỏi. Nhưng trong 5 người đó, chỉ có 2 người vừa giỏi vừa có lương tâm". Bạn tôi làm báo, viết về mảng y khoa, thường xuyên ra vô BV nghe tôi tâm sự vậy. Một hôm nó bảo tôi: "Chắc người ta nói thách, chứ tao để ý kỹ lắm rồi, làm gì có đến 5?"
Nguyễn Đức Hưng
Có phải chăng sự băng hoại, xuống dốc,mất lòng tin của người dân đối với một số nghành là do tệ nạn ô dù,bè phái vây cánh và nhất là tệ nạn tham nhũng quá nhiều hiện nay gây ra?
Lê Thanh Trúc
Tôi không đồng ý so sánh Bác sĩ với Cầu thủ. Hai công việc khác nhau. Bóng đá là giải trí, ngành y nắm trong tay sinh mệnh của con người. Khi người bác sĩ so sánh mình với cầu thủ thì đó là lúc chân móng ngành y sụp đổ. Khi Bác sĩ xem hào quang và danh tiếng là mục đích của công việc thì đó chính là lúc ngành y đi sai mục đích của mình. Lương tâm và ý thức phục vụ con người của các bác sĩ và nhân viên y tế hiên nay trống rỗng khi mà họ theo xu hướng xã hội xoay sở mọi cách ra tiền và dùng mọi lý lẽ biện hộ. Y tế là một ngành dịch vụ xã hội, bác sĩ là một nghề, người bệnh cần thầy thuốc có chuyên môn và một thái độ làm việc nghiêm túc. Hãy nhìn thực tế như vậy để đừng gắn hào quang cho ngành y rồi bao biện cho cơ chế " xin- cho" " đút lót" trên giường bệnh.
Nguyễn Thị Chinh
Đọc bài báo của BS. Lê Đình Phương, chúng tôi rất buồn, nhưng BS. Phương nói đúng, đó chính là một nền Ykhoa đổ vỡ. Đánh giá đó rất đau xót, nhưng chính xác. Vấn đề này ở đâu? Chúng ta đều biết rằng tồn tại xã hội, quyết định ý thức xã hội. Tồn tại xã hội ở nước ta có quá nhiều vấn đề, động chạm đến bất kỳ lĩnh vực nào đều thấy đổ vỡ. Hai ngành mà nhân dân quan tâm nhất là Giáo dục và Y tế thì không dùng một từ nào có thể gọi chính xác hơn là " đổ vỡ". Lỗi tại đâu? Ai cũng né tránh, không nói thật, nhưng công bằng mà nói đây chính là lỗi Hệ thống. Muốn sửa chữa được thì ta phải tìm cho được nguyên nhân của sự việc, và chúng ta phải dũng cảm sửa cái lỗi hệ thống đó.
Kiềm Thủ ( Đầu Đen )
Với cá nhân tôi thì từ lâu lắm rồi tôi đã không gắn những cái mác vào những cái nghề mà chúng ta tưởng như là họ sinh ra để giúp đỡ và làm từ thiện kia. Nghành nhà giáo cũng là nghề kiếm sống của họ, công an, bác sĩ cũng thế. Họ bỏ rất nhiều tiền và phải có cả quan hệ nữa mới chạy vào được thì thử hỏi với cái mức lương Nhà nước họ bao giờ mới thu lại vốn, vì thế họ sẽ dùng mọi cách để mau thu lại vốn. Mỗi nghề có 1 cách thu. Nếu đặt mình vào hoàn cảnh đó tôi cũng sẽ làm như thế. Tuy nhiên cái điều đáng nói ở đây là nhân cách bản năng của con người. Sự vô cảm đến "máu lạnh" của không ít người gần đây rất trầm trọng. Nguyễn Đức Nghĩa, Lan Anh Lexus,...có những hành động không còn 1 chút tính người. Một nền đạo đức bị băng hoại, một môi trường nhiều độc hại và ô nhiễm cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Chúng ta đang thực sự bị thoái hóa biến chất bởi những "tấm gương" kia.
Bùi Quang Bình
Đã 8 năm tôi qua, nhưng hình ảnh bố tôi chết 1 cách oan uổng vẫn lảng vảng trong trí nhớ tôi mà không thể nào quên được. Đó là vào 1 buổi chiều khi mọi bác sĩ, y tá trực hôm đó bỏ mặc bệnh nhân bên giường bệnh và tập trung vào chiếc vô tuyến tại văn phòng khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện... xem trận trung kết bóng đá. Thật là tắc trách khi tôi vào thăm bố tôi thì thấy ông mệt lả không nói nên lời. Tôi có gọi bác sĩ trực thì được trả lời " Cứ ra ngoài ấy ( tức giường bệnh của bố tôi ) rồi sẽ có người ra,nhưng mãi vẫn không có ai ra cả. Rồi người bố tôi run lên cầm cập, thâm đen dần dần,tôi lại vào dục bác sĩ thì được bác sĩ trực nói rằng : đó là ông bị rét và yêu cầu cô y tá lấy cho ông cái chăn ( bác sỹ vẫn không ra thăm bệnh nhân ). Cho đến khi toàn thân bố tôi đen thẫm lại , tôi có ra gào thét cấp cứu cho bố tôi với thì mọi việc đã quá muộn, người ông có trắng trở lại sau khi cấp cứu nhưng kết quả ông đã bị hôn mê và buổi tối hôm đó ông đã ra đi mãi mãi. Giá mà hôm đó không có trận bóng đá quốc tế, giá mà các bác sĩ hôm đó không tắc trách ,ra kịp thời cấp cưú cho bố tôi, giá mà hôm đó kíp trực có tinh thần trách nhiệm hơn với bệnh nhân, giá mà..... Gửi dòng thông tin này lên đây cũng 1 mặt mong muốn ban lãnh đạo bệnh viện đọc được nó, 1 mặt nói lên tình hình y đức của ngành y nước ta hiện nay.
Dân đen khác
Bạn Dân đen đọc không kỹ rồi. Trích"Sự tắc trách thì khác và không thể biện minh dưới bất cứ lý do nào! Chểnh mảng, cẩu thả làm thiệt mạng bệnh nhân rõ ràng là mồi lửa châm ngòi cho sự nổi giận của công luận. Trước việc đau lòng vừa xảy ra tại bệnh viện Năm Căn (Cà Mau), người ta sẽ dễ dàng gật gù thông cảm với những bình luận chát chúa nhắm vào người thầy thuốc trên các báo mạng. Vì nếu có sự tắc trách đúng như mô tả, thật khó có thể tìm được một lời biện minh nào có thể xoa dịu được sự giận dữ của dư luận". Tác giả có bênh vực cho sự tắc trách đâu?
Benh nhan
Vấn đề này liên quan đến sinh mạng con người nên không thể cho phép bất cứ sự sai sót nào, nhất là sai sót bắt nguồn từ sự vô trách nhiệm. Bóng đá, thắng thua gì thì xong rồi cũng thôi, hân hoan một lúc, hay bàng hoàng nối tiếc cũng chỉ một thời gian ngắn rồi thôi. Còn nỗi đau mất người thân thì dai dẳng. Sự so sánh này thật khập khiễng.
Nguyễn Văn Nguyễn
Điều người dân làm (đập phá) là sai, nhưng ùừ cái sai của họ, các bác sĩ cần nhìn lại cái sai của mình.
Dân Đen
Chào tác giả! Không phải "chỉ sau một đêm là sụp đổ tiêu tan" theo như tác giả nghĩ, mà là lòng tin của người dân dần dần không còn tin vào cái gọi là lương y từ mẫu nữa. Đã có quá nhiều tiêu cực trong ngành y mà đây chỉ là một giọt nước làm tràn ly mà thôi. Làm sao mà dư luận không bức xúc khi tình trạng bệnh nhân nguy kịch nhưng trình độ có hạn mà bác sĩ Tú vẫn cố giữ lại mà không cho chuyển viện mặc cho người nhà bệnh nhân quỳ lạy van xin (để hưởng tiền bảo hiểm và vì tự ái nghề nghiệp) dẫn đến cái chết thương tâm vẫn thường xảy ra. Có lẽ tác giả là bác sĩ nên quá đề cao cái nghề của mình rồi đó. Nếu nghề y cao quý như vậy thì làm sao có thể đêm so sánh với một trận bóng đá mang nặng về tính giải trí? Nếu người cầu thủ đó đã cố gắng cống hiến hết mình suốt cả trận đấu thì khi chẳng may đá hỏng bàn thắng chung cuộc thì có ai nỡ trách anh ta chứ. Còn đằng này là "sự cố tình vô trách nhiệm" của bác sĩ Tú. Thái độ của bác sĩ đối với bệnh nhân như thế nào mà đòi hỏi người khác phải kính trọng? Cứ nhìn thực tế đi sẽ rõ.
Ngoc hoa
Y đức ngày nay bị đồng tiền hoá thì làm gì có "từ mẫu". Đừng trách dân đen mà hãy nhìn xã hội đi xuống vì quan tham
Lê khôi
Cuộc sống hiện đại ngày nay với một tốc độ ghê gớm nó đã làm đảo lộn tất cả đạo đức con người .Nó cũng bắt nguồn từ sự kém cỏi của ngành giáo dục Việt nam ngày nay .Họ đua cho con em mình học cho được cái bằng cấp thơm tho nào đó rồi nữa là chạy chọt cho con vào chỗ nào đó kiếm trác dễ dàng có thu nhập cao !Vậy thì còn đâu đạo đức nào . Thật đáng buồn thay ,.......
HoaiTran
Một quốc gia vững mạnh chỉ khi nào có được những con người, công dân có sức mạnh. Sức mạnh ở đây bao gồm hai yếu tố: (i) thể lực; và (ii) trí lực. Vì có thể lực và trí lực một công dân bình thường mới có đủ điều kiện cần và đủ trước hết để tự nuôi sống và làm giàu cho chính bản thân mình và sau đó góp phần làm giàu và mạnh cho quốc gia mình. Tôi chắc rằng tất cả mọi người có nhận thức đều có thể biết và hiểu nguyên lý này. Nhưng qua bài báo này của BS Phương và qua nhiều bài báo đăng gần đây về nền giáo dục và y tế nước ta hiện nay, tôi cảm nhận rằng mục tiêu làm cho tất cả công dân Việt Nam có đủ điều kiện cần và đủ trên đây là rất xa vời. Thử hỏi rằng, một hệ thống cơ sở hạ tầng trường lớp luôn không đủ phục vụ cho trẻ em nhập học khi đến tuổi và hệ thống bệnh viện nhỏ bẻ không đủ tiếp nhận và điều trị bệnh nhân thì làm sao có thể đảm bảo "trang bị" hành trang thể lực và trí lực để một công dân vào đời, đấy là chưa đề cập đến khả năng tài chính của từng cá nhân người cụ thể để trả cho việc có được trí lực và thể lực ấy... Mong rằng, những nhu cầu cốt yếu này được quan tâm và đầu tư đúng mức.
minh châu
Tôi cũng là một bác sĩ , đã từng làm ở nơi mà người bệnh cận kề với cái chết, đó là khoa Hồi sức cấp cứu. Tôi rất đồng tình với BS Đình Phương, ở nước ta hành nghề y tế chưa được bảo đảm, đây là nghề đầy rủi ro. Nếu do tắc trách mà làm chết bệnh nhân thì không nói làm gì, sai phạm đến đâu xử lý đến đó. Tuy nhiên trên thực tế vẫn có những trường hợp bệnh nhân tử vong do trình độ chuyên môn non yếu, hoặc do bất khả kháng thì dư luận búa rìu lại đổ lên đầu cán bộ y tế một cách không thương tiếc. Đa số các BS, điều dưỡng ở những bệnh viện tỉnh lẻ không có điều kiện để nâng cao tay nghề, vì họ phải làm liên tục năm này qua năm khác mà không có người thay để đi học.
Tất nhiên cũng như nhiều ngành khác, sự tiêu cực trong thăng quan tiến chức ở ngành y vẫn xảy ra khá phổ biến. Đây là tình trạng chung. Tuy nhiên để thay đổi tình trạng này không phải dễ dàng. Để chối bỏ những người trình độ chuyên môn chưa cao thì ngành y không có đủ người làm việc, đặc biệt ở những nơi xa xôi, tỉnh lẻ. Cách đây khoảng gần 10 năm, bộ Y tế định bỏ chương trình đào tạo y sĩ, thì nay phải chấp nhận cho mở lại ngành đào tạo này vì không đủ bác sĩ về làm việc ở vùng sâu, vùng xa. Đương nhiên đào tạo như vậy, học tại chức dần lên thì chắc chắn chất lượng cán bộ y tế không thể tốt như đào tạo chính quy, nhưng mà phải chấp nhận.
Mong xã hội có cái nhìn khách quan và đóng góp ý kiến cho các cơ quan chức năng để giải quyết tốt vấn đề này.
Bệnh Nhân
Để xảy ra tình trạng này, có lẽ do 2 điều sau đây: một là cách thức thi cử chọn bác sĩ (BS) quá nhiều điều vô lý, bao nhiêu em học sinh giỏi với tấm lòng và ước mơ thành BS thì tuyển sinh đầu vào Y khoa quá khó khăn vì chỉ tiêu quá ít, ngược lại bao người không đủ chuẩn thi đậu đại học Y thì lại đi đường vòng từ trung cấp đến chuyên tu quá dễ dàng có tấm bằng BS và có được thâm niên, vị trí hơn cả BS chính quy ra trường (dù có thiểu số y sĩ giỏi, nhưng đây không phải là đại diện đa số cho mọi y sĩ đều giỏi hơn BS chính quy nếu ta công khai so sánh tỷ lệ %). Hai là chế độ đãi ngộ cho BS làm việc quá yếu kém, tệ hơn thu nhập cuả bảo vệ một ngân hàng, thử hỏi bao năm trời ăn học, cuối cùng nhận đồng lương vậy sao? Nên theo tôi, tựu trung lại mọi việc xảy ra hôm nay đối với ngành y đa phần đều do chính sách sai lầm mà ra, và tất nhiên không loại trừ một thiểu số BS tự biến chất.
Marine
Tình trạng bạo lực tràn lan ngày nay là do chính nền giáo dục sai lầm không chú trọng đến nhân cách con người từ bé hơn 30 năm nay của chúng ta mà ra. Chương trình tiểu học của chúng ta hầu như ít có quan tâm đến NHÂN - LỄ - NGHĨA - TRÍ - TÍN, đâu có sách nào ở tiểu học dạy các cháu bé khi đi đường gặp đám tang phải ngả nón, gặp công sở chào cờ thì đứng nghiêm chào,v.v... Từ nhỏ đã không được chú trọng đến nhân cách thì đến khi lớn lên dù anh có làm gì thì cũng không thể xây dựng một "hệ thống" tương đối được.
Dang nguyen
Tôi đánh giá bài viết một điểm, không phải vì bài viết dở mà trái lại, nó nói lên tình cảnh hay tâm trạng của những người hành nghề cứu người. Song, là điểm 5 nếu như bác sĩ nói thật hơn tại sao có tình trạng này và cách mà các bệnh viện tư nhân trong nước hay ngoài nước hoạt động.
Trong vấn đề này, tôi cho là lỗi của hệ thống ngành y. Nó bất cập từ khâu tuyển dụng, khai thác và bố trí con người. Khái niệm đạo đức khi đề bạt có điều gì đó không khoa học. Thạo việc là điều kiện tiên quyết khi tuyển dụng. Ăn nói nhỏ nhẹ, chiều lòng cấp trên đã bị hiểu lầm là có đạo đức. Lẽ ra, phải chỉ đích danh là cơ hội, là luồn cúi. Xã hội đã định thế thì ta phải thế?!
Tính chuyên nghiệp là tiêu chí tuyển chọn. Song, bố trí để khai thác cái năng lực đó cũng quan trọng không kém. Trớ trêu là tài kỵ tài. Đó là lỗi của cả hệ thống, là tính cách hạn hẹp của chúng ta. Cần phải thay đổi cách làm.
Những điều tệ hại đã quá đủ và nó là nhân tố kềm hãm sự phát triển của đất nước. Mong mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn để không có cảnh chẩn đoán kém, gây ra chết người như ở Cà Mau nói riêng và trên đất nước Việt Nam nói chung.
van thanhloan
Lời BS Đình Phương nghe như một tiếng thở dài..., một nỗi đau âm ỉ của người BS có lương tâm.Nhưng thật đáng buồn là có quá ít những người có thẩm quyền quan tâm đến...
hotmit
Xót xa quá
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Theo nghị định vừa được Chính phủ ban hành, từ ngày 1.6.2012 các loại ôtô, xe máy sẽ phải đóng phí bảo trì đường bộ. Nhiều ý kiến cho rằng hiện nay đã phải đóng nhiều loại phí và thuế, do vậy thêm khoản phí trên càng khiến doanh nghiệp, người dân khó khăn.

Xem thêm »

18:50 ngày 24.05.2012
SGTT.VN - Từ chức năng ban đầu là hỗ trợ công tác tiếp thị trên mạng ở các công ty quảng cáo, chuyên viên kỹ thuật số đã được thăng hạng lên thành giám đốc công nghệ (CDO).