Tiếp sức người thầy
Một ngôi nhà, hai nỗi đau
SGTT - Lương giáo viên của cô chỉ 1,5 triệu đồng mỗi tháng, còn lương bảo vệ của người chồng thì có đáng là bao. Đối với một gia đình bình thường, thu nhập ấy chỉ tạm đủ sống. Huống chi cả hai vợ chồng này đều đang mang bệnh hiểm nghèo.
Căn chòi vùng nước nổi
|
Cô Thuý mang cơm cho người chồng dù bị bệnh tim nhưng phải đi vác cây mướn. Ảnh: Minh Tâm
|
Khó có thể gọi đó là nhà. Trước mắt chúng tôi, một căn chòi nằm xơ xác trong gió. Khung chòi bằng đủ loại cây tạp. Vách và mái được lợp bằng lá chằm, loại lá chỉ chịu được vài mùa mưa. Con đường vượt lũ cao ngất trước cửa nhà. Dòng kênh 12 bên nhà có vẻ hiền hoà nhưng vào mùa lũ thường khiến nơi đây ngập chìm trong nước. Tài sản trong cái tổ ấm ấy chỉ có một cái giường cũ kê trên nền đất chông chênh, một cái tủ thiếc gỉ sét, đáng giá nhất có lẽ là cái bếp gas mà hai vợ chồng mua trả góp trong sáu tháng.
Ngôi nhà của vợ chồng cô giáo Lê Thị Thuý không đủ che mưa, che gió, nhưng nó đã và đang là tổ ấm của đôi vợ chồng son. Vốn con nhà nghèo, Thuý đã quen chịu cực chịu khổ. Ngày quyết định lấy anh Bùi Hoàng Tường làm chồng, cô cũng không băn khoăn chuyện gia đình anh nghèo, đông anh em. Tới lúc ra riêng, dọn về căn chòi dựng bằng những nhánh tràm, nhánh khuynh diệp cong queo này, cô cũng không buồn. “Mình còn trẻ, còn làm được. Miễn hai vợ chồng hạnh phúc là vui!”, suy nghĩ của cô gái tuổi đôi mươi cũng trong veo như cái ngày cô tình nguyện về Tân Thạnh – một trong sáu huyện vùng sâu của tỉnh Long An để công tác.
Nhà vợ chồng Thuý cách trường mẫu giáo Hậu Thạnh Đông, nơi cô đang công tác đến 40 cây số. Cứ đầu tuần, Thuý đón xe đò từ Thạnh Hoá lên Tân Thạnh. Ngày đi dạy, tối thui thủi về căn nhà tập thể. Cuối tuần, cô lại đón xe đò về thăm chồng. Anh Tường làm bảo vệ ca đêm cho một công ty. Ban ngày, ai thuê gì anh làm nấy, từ cày thuê, cuốc mướn đến vác cây tràm, sửa nhà, chạy xe ôm… Chăm chỉ là vậy, nhưng cuộc sống của hai vợ chồng vẫn thiếu thốn nhiều bề. Đồng lương 1,5 triệu đồng mỗi tháng của một cô giáo trẻ như Thuý không còn lại bao nhiêu sau khi đã trừ chi phí đi lại. Còn lương bảo vệ của anh Tường thì có đáng là bao. Đối với một gia đình bình thường, thu nhập ấy chỉ tạm đủ sống, huống chi cả hai vợ chồng đều đang mang căn bệnh hiểm nghèo.
Giấc mơ của cô giáo nghèo
|
Cô Thuý và đám trẻ vùng nước nổi của mình. Ảnh: Minh Tâm
|
“Bệnh ảnh không làm việc nặng được, nhưng thương em, ảnh cứ đi làm hoài. Ảnh nhiều lần ngất trong khi làm việc, có lúc tưởng ảnh bỏ em mà đi luôn rồi. Em cố gắng dành dụm, mỗi tháng được khoảng 300.000 đồng, với ước mơ đủ tiền đưa chồng đi thành phố trị bệnh. Nhưng để dành được vài ba tháng, em lại ngã bệnh”, Thuý kể trong nước mắt. Cách đây hơn một năm, trung tâm y khoa Medic chẩn đoán anh bị hở van tim hai lá. Từ đó đến nay, anh cũng không có điều kiện tái khám và điều trị.
Còn khi hỏi về vợ, anh Tường cũng ngậm ngùi: “Nếu có điều kiện, em sẽ đưa vợ đi trị bệnh trước. Vợ em bị đau cột sống nặng, có khi không đi đứng được, bác sĩ nói, nếu không điều trị sẽ bị liệt. Em dù sao cũng chịu được vài tháng nữa!” “Chịu được vài tháng nữa” của anh Tường có nghĩa là cố gắng làm việc được vài tháng nữa, sống đến vài tháng nữa. Còn sau đó? Câu trả lời quá mịt mù!
26 tuổi, cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa đang sống với những hoài bão rực rỡ của cuộc đời, thì nơi vùng sâu vùng xa Đồng Tháp Mười, cô Thuý lặng lẽ với nỗi đau riêng. Hiện cô đang mang thai gần sáu tháng mà những cơn đau ngày càng nặng. “Trong lần nhập viện gần nhất, bác sĩ khuyên em bỏ nghề mới mong bệnh thuyên giảm, nhưng em yêu cái nghề dạy trẻ. Do hoàn cảnh gia đình, em phải nghỉ học đi làm công nhân bốn năm, sau đó em quyết tâm vào ngành sư phạm. Ngày ra trường, em cũng quyết tâm về vùng sâu. Năm ngoái, có thời gian em đau đến nỗi đi không được, phải nghỉ dạy mấy tháng, nhưng rồi nhớ học trò không chịu nổi. Bây giờ kêu em bỏ nghề, em bỏ cũng không được, chị ơi!”, cô giáo trẻ tâm sự, đôi mắt đỏ hoe. Làn gió lùa làm lao xao mái lá. Một trận mưa nữa sắp ùa về. Thuý lại gom mấy cái thau, cái thùng để chuẩn bị hứng nước dột. Căn chòi này chịu được mưa, nhưng chắc không chịu nổi lũ, mà với vùng Đồng Tháp Mười này, lũ là chuyện thường. Dường như chuyện sửa căn nhà ọp ẹp này trước mùa nước nổi đã trở thành một nhu cầu xa xỉ. Đồng lương của hai vợ chồng quả là quá nhỏ bé so với chi phí điều trị hai căn bệnh hiểm nghèo. Đó là chưa kể, họ phải đón đứa con sắp chào đời, và sắp tới là tương lai của nó.
Cả hai vợ chồng cô giáo này còn quá trẻ cho một bi kịch quá lớn, quá dài!
bài: Yến Trinh, ảnh: Minh Tâm
Mong các bạn cùng chung tay đóng góp giúp cô giáo Lê Thị Thuý có điều kiện chữa trị bệnh để tiếp tục gắn bó với trẻ em vùng Đồng Tháp Mười. Đồng thời, cũng giúp chồng cô có điều kiện chữa trị căn bệnh tim hiểm nghèo, và em bé chào đời được chăm sóc tốt. Mọi đóng góp có thể gửi về cô giáo Lê Thị Thuý, trường mẫu giáo Hậu Thạnh Đông, huyện Tân Thạnh, tỉnh Long An, hoặc ban bạn đọc báo SGTT – 25 Ngô Thời Nhiệm, P.6, Q.3, TP.HCM. ĐT: 39307825, email: tiepsucnguoithay@sgtt.com.vn; hoặc gửi vào tài khoản của chương trình Tiếp sức người thầy: tên tài khoản: quỹ Hỗ trợ phát triển giáo dục – EDF; số tài khoản (VND): 001234230001, (USD): 001234230002 – ngân hàng Đông Á, chi nhánh quận 3, TP.HCM.
Mời quý vị cùng chia sẻ câu chuyện này bằng ngôn ngữ hình ảnh qua chương trình Tiếp sức người thầy được phát trên kênh HTV9 lúc 21g40 thứ ba ngày 6.7. Bạn đọc cũng có thể xem lại phim này tại website: sgtt.com.vn/multimedia.