Tiếp sức người thầy
Một điều ước cho bé Vy
SGTT - Còn nhớ, lần trước, gặp Hạ Vy ở bệnh viện ung bướu, hỏi “Bây giờ con thích gì?”, cô bé thỏ thẻ: “Con thích ăn thịt heo muối chiên!” Cái ước muốn giản đơn của cô bé tám tuổi làm bao phụ huynh trong căn phòng bệnh viện hôm ấy rơi nước mắt.
Hạnh phúc ngắn ngủi
Cô Huyền bên con, đầu giường là người bạn nhồi bông
|
Hạ Vy nằm yếu ớt trong phòng hồi sức. Chai dịch truyền nhỏ chậm chạp từng giọt, từng giọt… “Lần này nữa là lần điều trị bằng hoá chất thứ hai mươi mấy rồi. Mỗi lần như vậy, bé đau đớn gọi “Mẹ ơi!” – cô giáo Phạm Thanh Huyền nấc nghẹn. Ba năm qua, chị đứt từng đoạn ruột khi phải sống xa đứa con bé bỏng. Nhưng hai vợ chồng không còn sự lựa chọn nào khác.
Quê Huyền tận Thái Bình – vùng đất cuối sông Hồng. Mồ côi từ tấm bé nên cô theo một người bà con vào Kiên Giang học sư phạm. Vừa ra trường, cô nhận công tác ở xã vùng xa của huyện Gò Quao. Sau đó, Huyền nhận lời lấy một anh tài xế xe ôm làm chồng. Với người phụ nữ có tuổi thơ nhiều bất hạnh ấy, hạnh phúc thật giản dị. Đó là ngày ngày, cô lội bộ đến những điểm trường xa nhất để dạy chữ cho các em thơ nghèo khó. Sau công việc, người mẹ, người vợ ấy trở về với mái ấm gia đình nhỏ. Không giàu có nhưng đầm ấm và tràn ngập tiếng cười. Bé Hạ Vy càng lớn càng xinh xắn, thông minh, ngoan ngoãn. Mừng vui chưa hết thì chị phát hiện trên bụng con có một khối u.
Ngày nhận kết quả xét nghiệm cho biết Hạ Vy bị ung thư, hai vợ chồng như rơi xuống vực thẳm. Khi ấy, bé mới năm tuổi, cái tuổi còn quá nhỏ để gánh chịu đớn đau. Và khi ấy, cô Huyền mới bước vào tuổi 26. Cái tuổi cũng còn quá trẻ để người phụ nữ ấy chống chọi với một bi kịch khác của đời mình.
“Ráng lên con ơi!”
Cha con bé Hạ Vy lâu nay vẫn ngủ hành lang, ăn cơm từ thiện bệnh viện
|
Sau khi bàn bạc với gia đình, cô Huyền gạt nước mắt xa con để tiếp tục công việc giảng dạy và làm trụ cột kinh tế của gia đình. Còn anh Lê Văn Lộc – chồng cô đưa con đi Sài Gòn trị bệnh. Một tháng, hai tháng, rồi một năm, hai năm, ba năm trôi qua, ngày ra viện của bé Vy vẫn còn quá mịt mù. Đồng lương hơn hai triệu đồng mỗi tháng của cô Huyền không thấm vào đâu so với chi phí ăn ở, thuốc men để điều trị căn bệnh hiểm nghèo giữa đất Sài Gòn. Có mảnh đất, hai vợ chồng đã bán đi. Có căn nhà, họ cũng đem cầm cố. Cái khoản lương ít ỏi hàng tháng bị trừ hết vào khoản vay tín chấp ngân hàng. Thế nhưng, họ vẫn không đầu hàng. Không có tiền thuê nhà trọ, hai cha con bé Hạ Vy trải manh chiếu ở hành lang bệnh viện ung bướu để ngủ. Không có tiền ăn, hai cha con lây lất qua ngày bằng những bữa cơm từ thiện. Khổ nhất là mỗi lần nhận toa điều trị hoá chất, ở quê nhà cô Huyền lại chạy vạy khắp nơi để vay tiền. Số nợ giờ đã bằng tiền lương suốt hai mươi năm đi dạy, nhưng cuộc chiến với căn bệnh hiểm nghèo để giành lại mạng sống cho con của vợ chồng cô Huyền ngày càng gian nan hơn.
Nhìn con nằm thiêm thiếp sau cánh cửa kính, anh Lộc ôm mặt nức nở: “Mấy hôm trước, bé Vy còn hỏi: lần này mổ xong, mình được về nhà hả ba? Con lại được đi học hả ba? Ở bệnh viện nhiều vậy, nhưng con ham học lắm. Về nhà là ôm cặp tới trường. Năm lớp một, bé đạt học sinh giỏi. Bé Vy còn ham vẽ, thích thi vở sạch chữ đẹp nữa. Con can đảm lắm, trước khi vô phòng mổ, chỉ mím môi mà không khóc! Ráng lên con ơi!”
Lúc này, Hạ Vy gầy gò thở những hơi yếu ớt. Chai dịch truyền nhỏ từng giọt, từng giọt để tiếp thêm cho cô bé sự sống. Bác sĩ cho biết khối u của em hiện đã di căn qua gan. Bàn tay gầy guộc của cô bé cầm một con thú nhồi bông màu hồng. Đôi mắt to tròn nhìn đăm đắm ra những ngôi nhà đối diện bệnh viện qua tấm vách ngăn bằng kính. Trên kính có dán hình một chú thỏ cầm chùm bong bóng đầy màu sắc. Cuộc sống ngoài kia tươi đẹp lắm. Tương lai của em còn dài lắm. Tiếng trẻ nô đùa từ khu vui chơi dưới sân bệnh viện vọng lên. Bao em bé khác đang tung tăng đến trường. Còn Hạ Vy, mười ngày rồi vẫn chưa nuốt nổi một muỗng cháo. Chợt nhớ hình đôi cánh thiên thần mà cô bé đã vẽ bằng bút chì tại lớp học dành riêng cho bệnh nhi ở bệnh viện ung bướu. Hình ảnh ấy gợi đến câu chuyện người ta thường bảo thế giới trẻ thơ là thiên đường. Nếu thực sự cuộc sống có phép nhiệm mầu, trước cổng thiên đường, xin cho Hạ Vy bé bỏng một điều ước!
Bài và ảnh: Yến Trinh
Mong các bạn cùng chung tay san sẻ để cô giáo Phạm Thanh Huyền có điều kiện trị bệnh cho con, và bé Hạ Vy có thể kéo dài sự sống, tiếp tục được đến trường như bao em bé khác. Mọi đóng góp xin gởi về địa chỉ: báo SGTT, 25 Ngô Thời Nhiệm, P.6, Q.3, TP.HCM, ĐT: 08. 39307825, email: tiepsucnguoithay@sgtt.com.vn; hoặc gởi vào tài khoản của chương trình Tiếp sức người thầy: tên tài khoản: quỹ Hỗ trợ phát triển giáo dục – EDF; số tài khoản (VND): 001234230001, (USD): 001234230002 – ngân hàng Đông Á, chi nhánh Q.3, TP.HCM.
Mời quý vị cùng chia sẻ câu chuyện này bằng ngôn ngữ hình ảnh qua chương trình Tiếp sức người thầy được phát trên kênh HTV9 lúc 21g40 thứ ba 30.3. Bạn đọc cũng có thể xem lại phim này tại website: sgtt.com.vn/media.