Diễn đàn Khủng hoảng nào đáng sợ hơn: kinh tế hay gia đình?
Gọi tên nỗi sợ
Gọi tên nỗi sợ
SGTT.VN - Hồi nhỏ tôi sợ ông Chà Và. Chưa từng nhìn thấy, nhưng ông hung thần đó sống động bằng những thêu dệt của người lớn. Đen nhẻm, cao lớn dị thường, ông quảy theo cái túi to, có thể chứa được vài ba đứa con nít mà lão tóm ở dọc đường. Những đứa ham chơi dang nắng, những đứa hay khóc, những đứa quậy phá, nghịch dại… Người lớn luôn có cách trị đám con nít bằng những truyền thuyết mù mờ và ly kỳ. Không phải tự dưng mà nơi nguy hiểm cho trẻ con luôn là chỗ các loại ma trú ẩn. Riêng ông Chà Và không chỉ náu trong bóng đêm, rờ rỡ dưới mặt trời ông hiện diện khắp nơi, ông bắt trẻ hư đi bán, lão mổ bụng dồn trấu chúng nó…
Mười năm sau nỗi sợ trẻ con ấy đã được hoá giải bằng những cuốn sách, những hình vẽ về người Java trong thư viện thị xã, những giả thuyết về Chà Và. Họ là những người Ấn, người Phi có đầy đủ chân tay, mắt mũi. Lấy họ để doạ trẻ con không hẳn vì kỳ thị, mà vào cái thời giao lưu với bên ngoài còn hiếm, những người nước ngoài vượt biển không cùng màu da, ngôn ngữ đến đây được xem như đến từ trời khác, thế giới khác. Họ, cùng với ma, trở thành khắc tinh của trẻ hư.
Mười năm, vài ba nỗi sợ hoang đường đủ để đứa trẻ tự điều chỉnh sự hoang dã bản năng của chính mình, hình thành nhân cách một cách cơ bản nhất. Ngay khi người ta chưa biết đến những điều khoản trên giấy tờ của luật pháp, họ đã được nhen lên trong đầu mình những thứ luật tục riêng, những đạo lý riêng. Khi cắt cổ con gà, nghe bà ngoại tôi thì thầm “gà mày đừng có oán tao, tao hoá kiếp cho mày để đi đầu thai mau mau”, con bé bảy tuổi là tôi bắt đầu tin có cái – gì – đó sau cái chết. Tôi tin có thần có Phật, có những linh hồn dõi theo dù mình không nhìn thấy.
Nỗi sợ hồi ấy cũng đầy mơ mộng, mông lung. Giờ thì con chị bán cá chợ trời sợ công an, vì ông hay đuổi má nó chạy dài vào những ngày lễ lớn. Con chị bán bánh sợ bà cho vay bạc góp nặng lãi vẫn hay chửi xói vào nhà. Con anh thợ hồ sợ chính ba nó những ngày say rượu về gây gổ đuổi đánh vợ con. Bọn nhỏ còn sợ cô giáo hay vớ lấy tất cả những thứ cô lấy được trong tay để làm roi.
Nỗi sợ bây giờ mang gương mặt người thân thích. Gọi nỗi sợ bằng những cái tên mà từng chữ cái ghép nên chúng tưởng như chỉ gợi thương yêu, không phải là phập phồng, rón rén. Người ta có thể vẽ lên mà không cần tưởng tượng, hình dung. Nên nỗi sợ giải thiêng cũng nhanh. Những đứa bé nhanh chóng nhận ra chú công an, bà cho vay, ông cha say hay cô giáo… không phải ai cũng sợ. Và không phải lúc nào cũng đáng sợ. Chiếc xe đạp – gia tài quý giá của chị bán cá đã bị đánh cắp, và đứa trẻ ngộ ra thằng ăn trộm không sợ chú công an, nếu sợ thì chúng đã không đánh cắp, và nếu sợ mẹ nó đã chạy đến đồn để méc. Chú ta chỉ giỏi rượt đuổi mẹ nó thôi.
Trên nỗi sợ đã hết phép là một khoảng hoàn toàn trống trải, không còn nỗi sợ nào tồn tại để chế ngự bản năng. Người ta bắt đầu tự do như cỏ dại trước nhà.
Những bụi cỏ cao nhất đám hay lấn lướt đè bẹp những bụi gần nó nhất. Con người bắt đầu có dấu hiệu sống như cỏ. Những tội ác ngày càng dày, càng bất ngờ khó tưởng tượng khi lần lượt cha, mẹ, vợ, chồng, con trở thành nạn nhân của chính người thân mình. Không ngoại trừ nhiều nhân vật thủ ác trong những câu chuyện tương tàn trên trang bốn, trang bảy của các báo, đã từng là đứa trẻ nắm vạt áo người lớn gánh giấy bạc đi mua lộc của thánh thần, và nó thấy những pho tượng cổ có vẻ mặt thần bí kia, có phép mầu gì mà thân giắt đầy tiền lẻ nom như ông già ăn mày ngoài chợ. Nó thấy những bậc chân tu – người đang làm sứ giả của thần thánh cũng chơi game trên điện thoại di động và miệng ngúc ngoắc cây tăm.
Cả thánh thần cũng giải thiêng rồi, cũng gây cho người ta cái cảm giác “có thể mua được”, “bình thường thôi, không đáng tin”… giống như pháp luật đã yếu mà còn mua được, lệ làng đã cũ mà còn mua được… chúng ta còn gì để tự điều chỉnh hành vi của mình những lúc bản năng tà ác ngoi lên, biết lấy nỗi sợ nào để chế ngự nó?
Nỗi sợ lớn nhất là không biết sợ gì, tôi ngờ quá.
Nguyễn Ngọc Tư
|
Bạn đọc tranh luận sôi nổi trên mạng
Bài viết mở đầu diễn đàn của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải: Mầm mống đã có từ lâu (Sài Gòn Tiếp Thị 25.5), đã được trang tin Yahoo! và một số facebook, blog cá nhân, web gia đình, nuôi dạy con… đăng lại, và nhận được hàng trăm phản hồi của bạn đọc trên mạng. Hầu hết các ý kiến đồng thuận với những vấn đề bài viết đặt ra. Số khác đưa ra những lý giải cá nhân để tiếp tục tranh luận. Xin lược trích một số ý kiến:
— Những ức chế tích tụ không được giải toả nếu gặp một tình huống xung đột cụ thể, nhiều người sẵn sàng nổi cơn thú tính, thực hiện những hành vi khó kiểm soát. Chính vì thế Nhà nước, với chức năng quản lý xã hội, phải có những giải pháp căn cơ, hiệu quả thật sự để chặn những “mồi lửa” đó. Hầu hết hành vi giết người thân được các hung thủ chuyển từ mâu thuẫn âm ỉ sang mâu thuẫn tức thì. Những vụ án thương tâm đó có thể hoá giải được nếu chính quyền cơ sở, các tổ chức đoàn thể, người dân có tiếng nói, can thiệp. Phường, xã, thị trấn nào cũng có các tổ hoà giải, nhưng hầu hết lập ra chỉ để cho có, nặng tính hình thức, không phát huy hiệu quả... Nếu đã là đỉnh điểm của mâu thuẫn, không thể hoà giải thì cần phải phân tích cho họ hình phạt của pháp luật nếu có hành vi vi phạm pháp luật…” Thanh Sang
— “Tất cả đều bắt đầu từ gia đình, tế bào nhỏ nhất của xã hội, và mỗi người bắt đầu hình thành tính nết từ 0 – 6 tuổi, sự giáo dục thông thường chỉ có giá trị ngăn ngừa cái ác hình thành, khả năng tiếp nhận của mỗi người khác nhau nên mới có chuyện…” Tran Thanh Tuan
— “Hãy xây dựng lại trật tự xã hội như ngày xưa. Hãy tẩy chay những cái xấu không đúng thuần phong mỹ tục. Hãy gây dựng lại những lý tưởng cao đẹp ngày xưa. Đừng để cuộc sống chỉ có dục vọng…” Tran
— “Những hiện tượng loạn luân, tội ác thoát thân từ trong gia đình không phải bây giờ mới có, cũng không phải chỉ nước ta mà các quốc gia phát triển cũng có. Đột nhiên thời gian gần đây những hiện tượng này diễn ra đậm đặc, bùng phát. Vì sao? Trong bối cảnh xã hội hiện đại, xã hội phải đối mặt với nhiều thách thức, khó khăn. Nó tác động đến thiết chế gia đình khiến giai đoạn gần đây có những đứt gãy, đổ vỡ trong hệ thống chức năng của nó... Một số chức năng gia đình giảm thiểu chính là lý do giải thích tại sao trong gia đình lại xảy ra các hiện tượng loạn luân, tội ác thoát thai từ trong gia đình. Thiết chế gia đình giảm thiểu chức năng giáo dục dẫn đến các thành viên của khu vực học đường, học trò con trẻ cũng bị gia tăng các hành vi bạo lực, lệch chuẩn. Những hành vi này không chỉ ngành giáo dục phải chịu trách nhiệm mà còn cả gia đình. Gia đình xuống cấp, giáo dục cũng bị ảnh hưởng quả đắng từ gia đình”. Hoa Binh
T.L
|