sgtt.vn, 24.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 22.02.2012, 07:43 (GMT+7)

Rắc rối chuyện nhà

Thơ ngây đổi lấy biệt tài

SGTT.VN - Nghĩ rằng con mình có biệt tài, nhiều bậc phụ huynh đã quyết định đưa con đến với các cuộc thi, hoặc tung con lên mạng, lên báo, mong mỏi con trở thành những vì sao sáng chói. Họ đâu biết, cái gọi là tài năng thiên bẩm kia bao đứa trẻ khác cũng có thể làm được!

Con tự kỷ, bố ngỡ... thần đồng

Cách đây không lâu tại khoa tâm lý, bệnh viện Nhi Đồng 2, TP.HCM, phụ huynh Ngô Thanh Liêm (*), 35 tuổi cứ tranh cãi với bác sĩ chuyên khoa về trường hợp đứa con trai ba tuổi của mình. Anh khăng khăng rằng con mình có biệt tài riêng, biết đọc từ lúc mới hai tuổi. Bất cứ tài liệu, sách vở nào bắt gặp, cháu cũng có thể đọc và thuộc vanh vách, nhất là các thể loại thơ. Vì gần đây đêm nào cháu cũng quấy khóc, không chịu ngủ, nên vợ chồng anh Liêm phải đưa con đi khám. Khi bác sĩ kiểm tra, đứa trẻ không hề để ý đến lời nói, hành động của người khác mà chỉ thích tập trung vào những việc của riêng mình, thường xuyên la hét và chạy nhảy, phá vỡ đồ đạc, đưa truyện cổ tích bảo đọc thì thằng bé chỉ đọc những gì có trong đầu. Bác sĩ cho biết con trai anh Liêm có biểu hiện của bệnh tự kỷ, cần phải điều trị! Mặc dù chấp nhận cho con chữa trị theo hướng dẫn của bác sĩ, nhưng anh Liêm vẫn chắc mẩm con mình tài năng hiếm có. Gặp ai anh cũng bảo: “Thằng con tôi lạ lắm, hai tuổi đã biết làm thơ, thêm vài tuổi nữa sẽ cho nó đi thi tài năng!”

Ảo tưởng ở lại biệt tài ra đi

Đứa trẻ năm, sáu tuổi đã biết hát, biết nhảy như Michael Jackson không dễ tìm, nhưng cũng không phải quá hiếm. Vậy mà khi nhận thấy “tài lạ” ở con cái, việc trước tiên của nhiều ông bố, bà mẹ là dẫn con đến với các cuộc thi. Khi những cuộc thi vượt quá sức lực của đứa trẻ, bố mẹ sẵn sàng bỏ cả đống tiền đưa con vào các lớp đào tạo tài năng mà không cần biết khả năng thật sự của con họ như thế nào. Họ đã vô tình gieo ảo tưởng vào đầu đứa trẻ, để rồi khi kết quả không như mong muốn, đứa trẻ tội nghiệp tổn thương bởi chính sự thất vọng của người lớn. Người mẫu Thuý Hạnh hiện đang là giám khảo của một cuộc thi tìm kiếm tài năng, chia sẻ về một số điều trong thời gian diễn ra cuộc thi: “Rất nhiều thí sinh mới sáu, bảy tuổi khi tham gia cuộc thi không mảy may quan tâm đến việc phải thắng, phải được vào vòng trong. Nếu có rớt, các cháu vẫn vui vẻ ra về, đó mới đúng là bản chất trẻ con. Nhưng bên cạnh đó, vẫn không ít các bé đi thi mà như thi giùm cho sự khát khao của người lớn. Tôi có trò chuyện, hỏi ý nguyện một vài cháu, thì dường như các cháu đến với cuộc thi mà không có bất kỳ sự yêu thích nào. Những cháu này đã được thầy cô, bố mẹ tập luyện kỹ càng. Nhưng những gì các cháu được tập luyện trước đó đi lệch với khả năng thật sự của mình, vì vậy mà không đạt tiêu chuẩn cuộc thi đưa ra. Tôi ủng hộ chuyện bố mẹ đưa con tham gia các chương trình tài năng, nhưng bố mẹ đừng quá đặt nặng chuyện thắng thua lên vai con trẻ. Hãy để con tự làm những gì hợp với sức lực của nó”.

Chuyên gia tâm lý Trần Văn Dương, giám đốc trung tâm Tâm lý giáo dục và trị liệu trẻ em TP.HCM, đưa ra lời khuyên: “Không phải cha mẹ nào cũng đủ nhạy cảm và kỹ năng để đánh giá đúng khả năng của con cái. Không thể với vài ba câu hát, điệu nhảy bắt chước thì đã tự tin cho rằng con mình tài năng thiên bẩm. Để xác định tài năng con trẻ, người lớn cần đánh giá trên các tiêu chí: khách quan, công tâm, chính xác, khoa học. Lời khen quá mức có thể phản tác dụng, lại gây áp lực cho đứa trẻ. Con bạn có nguy cơ là nạn nhân khủng hoảng tâm lý từ dư luận. Đánh giá một năng lực phải dựa trên nền tảng của khả năng đích thực trong một hoạt động cụ thể. Mỗi lĩnh vực, đều có những chuyên gia và các tổ chức uy tín có thể thẩm định và cho cha mẹ những lời khuyên hữu ích về định hướng tương lai cho con trẻ. Khi đó chúng ta tin rằng cha mẹ sẽ có được giải pháp thoả đáng và quan trọng hơn, giúp con cái tránh được áp lực dẫn đến bị tổn thương và tìm lại giá trị của chính mình”.

Nguyên Cao

(*) Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi.

Trương Thuỳ Giang, 36 tuổi, giảng viên học viện Ngân hàng, phân viện Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh

GIÁ TRỊ LỚN NHẤT CỦA CON TRẺ LÀ SỰ NGÂY THƠ

Khi con trẻ chơi giỏi môn cờ vua, bạn hãy vui vì con có điều kiện rèn luyện sự tập trung, chứ đừng kỳ vọng con mình trở thành kiện tướng. Trẻ con phải được sống – ăn – học – chơi theo đúng lứa tuổi của chúng. Bố mẹ nên rèn cho con tính tự lập trong khả năng của con, không ép buộc con phải làm theo ý mình. Mang con đi thi tài năng hay tung hô con trên mạng vô tình tạo áp lực cho con khi lớn lên, nếu chúng nhận thức được một chút thì dễ sinh tự mãn, hoặc va phải dư luận, trẻ sẽ bị ảnh hưởng tâm lý không tốt. Nếu con bạn thật sự có khả năng ở một lĩnh vực nào đó, hãy tìm những chương trình, cuộc thi phù hợp với lứa tuổi, năng khiếu của con. Với tôi, điều quan trọng là trẻ phải được khuyến khích để tạo hứng thú cá nhân, và phát triển kỹ năng theo sở thích.

Lê Đình Khương, 37 tuổi, Bình Thạnh, TP.HCM

ĐỪNG GIAO CON VÀO TAY DƯ LUẬN

Nhiều bậc cha mẹ làm đủ cách để thể hiện con mình có tài đặc biệt, nhưng lại vô tình đánh mất tuổi thơ của con vì đưa con đến với dư luận quá sớm. Đứa trẻ nào chừng bốn, năm tuổi mà chẳng có những sự bắt chước đáng yêu. Ví như con trai tôi, mới ba tuổi thôi, thấy người ta hát trên tivi, thằng bé nhớ lại rồi hát theo đúng nhạc một cách làu làu, lại thuộc bảng chữ cái và số đếm bằng tiếng Anh, chẳng lẽ vậy đã là tài năng? Mà dù con trẻ có tài năng thật sự, cha mẹ cũng phải tìm cách phát triển tài năng đó bằng sự thẩm định, đào tạo một cách khoa học từ nhà trường, các trung tâm sáng tạo, chứ không thể là những cuộc thi.

  
  
Đánh giá bài viết:  

(105 điểm,22 lần)

Các ý kiến (3)
Võ Hoàng Thái
Có ba lý do cơ bản dẫn đến ngộ nhận trong nuôi dạy con cái. Một là do hạn hẹp về trí tuệ (trí tuệ - một yếu tố cơ bản nằm trong chữ tài). Ít hiểu biết, tầm nhìn hẹp, tầm cỡ thấp, không thông minh và sắc sảo trong tư duy nên không thể đánh giá đúng được hiện thực khách quan hoặc chính bản thân con mình. Vì thế, trông con gà ri lại ngỡ phượng hoàng, thấy con chim sẻ cứ khăng khăng là đại bàng, nhìn con ễnh ương cứ tưởng là con bò. Hai là do thiếu cái tâm. Người ngộ nhận thường hay “yêu nên tốt, ghét nên xấu”. Lòng đã không sáng, tất yếu mắt không thể sáng được. Do đó, ngộ nhận là sự bóp méo hoặc bôi đen, nhưng thường là tô hồng hiện thực. Ba là do tính bảo thủ, trì trệ và sự chủ quan mà ra. Người ngộ nhận thường không thích người khác góp ý, phê bình mình. Họ luôn luôn cho mình là đúng. Đã kém cái trí, thiếu cái tâm, lại thêm tự phụ, chủ quan, tự mãn, trì trệ thì làm sao mà đánh giá đúng được một con người, một tập thể, một sự vật, sự việc hay một vấn đề? Vì thế, người ngộ nhận thực chất là người sống không có bản lĩnh. Tuy lên gân, hay gồng mình lên nhưng lại không đủ can đảm để đàng hoàng gọi tên sự thật, không dám nói đúng sự thật! Nói cách khác, ngộ nhận là biểu hiện rõ nhất của lối sống ảo - một lối sống không sâu sát thực tiễn, rất nguy hại - làm cho chính mình và dễ dẫn người khác (hoặc áp đặt người ta) đi đến những hành xử sai lạc, lầm lỗi. Xã hội nào, cộng đồng nào, gia đình có nhiều người ngộ nhận, nhiều sự ngộ nhận thì khó mà phát triển được.
Trịnh Hòa Bình
Có câu chuyện ông vua may áo mới thế này: “Sau khi được mấy tên thợ dệt xu nịnh rằng, họ có thể dệt ra một thứ lụa rất độc đáo, chỉ có những người thông minh xuất chúng, đầu óc phi phàm, thuộc vào hàng đỉnh cao trí tuệ thì mới có thể nhìn thấy, còn hạng tầm thường ngu muội thì sẽ không bao giờ nhìn được. Tuy nhiên, thực tế đó chỉ là trò bịp bợp của thợ dệt và đó chỉ là bộ quần áo không khí, vô hình”. Vậy là ông vua cứ trần truồng đi trong lời tán tụng của bàn dân thiên hạ vì không ai muốn mình trở thành ngu ngốc. Cho tới khi một cậu bé hét to ông vua không mặc gì cả thì tất cả mới như bừng tỉnh về bộ y phục của ông vua... Hiện tượng cha mẹ ngộ nhận về con cái trong xã hội hiện đại ngày nay không còn là hiếm, cũng như vị vua đó ngộ nhận về thế giới quan xung quanh mình. Tuy nhiên, yếu tố ngộ nhận dễ khiến người ta coi thường khiếu thẩm mỹ của quần chúng, cộng đồng. Thậm chí, phiến diện hóa cả một số chuẩn mực của nghệ thuật. Tôi kể câu chuyện trên để mọi người thấy rõ hơn rằng, từ việc ngộ nhận của một cá nhân với con cái, họ có thể cố tình ngồi xổm lên những giá trị văn hóa, văn hóa vốn có của xã hội.
Minh Tuấn
Ai có làm cha mẹ thì khắc biết, có ai mà không yêu con, thương con. Nhưng yêu thương không phải là đánh giá con cao quá mức so với khả năng thực sự của con, mà phải rèn luyện cho con tinh thần dũng cảm, dám nhìn thẳng vào sự thật, nhìn thẳng vào những điểm còn hạn chế của con mình, động viên con khiêm tốn, tiếp tục cố gắng học hỏi và dần hoàn thiện, chứ không phải làm hại con mình bằng việc áp đặt ý muốn của mình. Đáng buồn là nhiều vị phụ huynh hiện nay vẫn thích khoe con, thích ngộ nhận về khả năng thực của con cái mình và chạy theo một thứ thành tích ảo như thế. Với nhiều vị phụ huynh, con cái dù có lớn đến đâu trong mắt họ vẫn chỉ là những đứa trẻ. Cách suy nghĩ ấy đến nay cần phải thay đổi. Khi con đã lớn, bố mẹ cần phải luôn tin tưởng và động viên con hướng tới những điều tốt đẹp, cho con quyền tự quyết định và tự chịu trách nhiệm dần về việc mình làm. Với những người con, khi đã trưởng thành, điều đáng quí là người đó có chính kiến riêng của mình, không ngại khó, ngại khổ, mạnh mẽ vượt qua cả những thời khắc khó khăn nhất để vươn tới những điều mà mình cho là tốt đẹp.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một ngày như trong mơ là một ngày bạn có thể sử dụng câu thần chú “Apparition” của Harry Potter để hô biến và xuyên đất, xuất hiện ở một vùng đất xa hàng vạn dặm, ăn sáng, rồi lại hô biến, chui lên ở một góc trái đất xa tít mù tắp để uống càphê. Nếu tôi có một ngày như thế, tôi sẽ bắt đầu bằng:

Xem thêm »

09:12 ngày 06.09.2011
SGTT.VN - “Trung tâm” ấy chỉ có một phòng học nhỏ, thế nhưng trong suốt bốn năm qua, đều đặn sáu ngày trong tuần, ngày nào cũng có gần trăm em học sinh tìm đến. Đó là học trò ở các trường cấp 2, cấp 3 tại địa phương.