Tổng kết chương trình Tiếp sức người Thầy
Chuyện cổ tích từ nỗi đau tận cùng
SGTT.VN - Những ngày cuối năm, tôi tìm về Dăk Nông để viết tiếp một câu chuyện cổ tích giữa những đớn đau mất mát tột cùng. Câu chuyện mà gần hai năm về trước, tôi đã đặt tên là Tận cùng nỗi đau (Sài Gòn Tiếp Thị, chuyên mục Tiếp sức người Thầy, ngày 8.3.2010).
|
“Có mơ, em cũng không dám nghĩ gia đình mình vừa có nhà, vừa có thêm một đứa con...”, lời cô giáo Hoài Thương. Ảnh: Vy Dung
|
Qua ngày gian khó
“Chiều ngày 18.3.2009, khi cô giáo Nguyễn Thị Hoài Thương đang trả trẻ cho phụ huynh trước cổng trường thì một chiếc xe tải chạy ngang qua, bất ngờ lao tới, húc đổ cổng và cán lên người Thương. Cô kẹt dưới gầm xe, bất tỉnh. Toàn thân Hoài Thương chấn thương nghiêm trọng, bàn tay phải giập nát, hai đốt sống bị gãy với thương tật lên đến 95% đã khiến Thương liệt nửa thân người. Tai nạn đó đã cướp đi đứa con trai lớn của cô, đứa con trai chỉ mới vừa bốn tuổi, ngày ngày vẫn theo chân mẹ đến lớp... Sau ngày cháu Tùng mất, Thương thấy Bách, đứa con trai nhỏ của mình bỗng dưng xanh xao, yếu ớt, cô hối thúc chồng đưa con đi xét nghiệm. Hai lần, kết quả trả về đều khẳng định cháu đang ở thời kỳ tiền máu trắng!”…
Gần hai năm đã trôi qua nhưng câu chuyện về bi kịch gia đình của thầy giáo Trần Huy Thông, cô Nguyễn Thị Hoài Thương luôn là nỗi ám ảnh. Tôi cứ tự hỏi, với tai ương đuổi dồn như thế, liệu người ta còn đủ sức để đứng lên, liệu bao nhiêu sự sẻ chia, bù đắp mới đủ làm họ nguôi ngoai? Cần bao nhiêu thời gian thì những vết thương từ thẳm sâu trong lòng, từ bên ngoài cơ thể của Hoài Thương mới lành miệng? Chẳng biết tự bao giờ, tôi tự cho mình là người thân của đôi vợ chồng nhà giáo trẻ ấy, để thấy vui và mong đợi khi nghe tin Hoài Thương mang thai, khi biết anh Huy Thông bắt đầu xây ngôi nhà mới.
Diệu kỳ như cổ tích
Khi đến Cư Jut, sợ tôi quên dẫu đã nhiều lần trở lại, thầy Thông nhắn tin: “Nhà em cách trường 100m. Đến cổng thôn văn hoá số 8 thì đến...” Vậy là thầy đã có nhà riêng, không còn tá túc tại căn phòng tập thể bé xíu trong trường học. Biết thế, nhưng vẫn ngỡ ngàng khi thấy ngôi nhà khang trang nhất xóm ấy lại là nhà của đôi vợ chồng nhà giáo bước ra từ những nợ nần, đớn đau và mất mát.
Đón tôi ngoài cổng, thầy rạng rỡ chỉ ngôi nhà nhỏ phía trước: “Em xây chỗ này cho người ta thuê để làm tiệm cắt tóc, hoặc sau này vợ em có bán buôn gì cũng tiện. Đất này của chị họ em cho mượn, bao giờ có tiền thì trả. Nhà to phía trong này để ở, em xây bằng sự đóng góp của nhiều người lắm chị…” Ngôi nhà lớn mà anh Thông nói, dài gần 20m, được xây tường và lót gạch tinh tươm, những cánh cửa chắc chắn và kiên cố vẫn còn thơm mùi gỗ. Tủ lạnh, tivi, đồ dùng nhà bếp đều sạch mới. Bàn thờ của bé Tùng được đặt trên cao, nơi phòng khách. Trong ngôi nhà ấy, cô giáo Hoài Thương có thể dùng xe lăn di chuyển khắp nơi, đã có thể tự vệ sinh và nấu ăn cho con…
Huy Thông kể: khi còn học ở đại học Tây Nguyên, anh từng làm lớp trưởng, trong lớp có hơn trăm sinh viên. Những lúc quá khó khăn, anh đã từng nghĩ tới chuyện nhờ bạn bè nhưng mặc cảm, ngại ngần, anh đã cố xoay xở trong bế tắc. Khi câu chuyện về bi kịch gia đình của anh được chúng tôi chia sẻ với bạn đọc báo Sài Gòn Tiếp Thị và khán giả đài Truyền hình TP.HCM, hơn 100 triệu đồng đã được gửi về chương trình Tiếp sức người thầy để chia sẻ với hoàn cảnh của anh. Đồng thời, không ít nhà hảo tâm tìm đến tận nơi, cùng với sự góp sức của bạn bè anh và người dân địa phương. Mất gần một năm, ngôi nhà mới của gia đình thầy giáo Trần Huy Thông mới hoàn thành bởi vật liệu, kinh phí... mọi người giúp đến đâu thì anh làm đến đó.
Bế đứa con trai thứ ba, tám tháng tuổi, mà khó khăn lắm mới có được, mắt Hoài Thương rưng rưng: “Em đặt tên con là Gia Bảo. Em không tin rằng một người liệt từ thắt lưng trở xuống như mình lại có thể mang thai và sinh con. Vất vả và lo sợ lắm chị ạ. Khi nhìn thấy Gia Bảo lần đầu, cả em và anh Thông đều khóc. Em luôn cầu nguyện cho bé được khoẻ mạnh, và lỡ mai này, khi bệnh của Bách có xấu đi, tuỷ của Bảo cũng có thể giúp chữa bệnh cho anh. Có mơ, em cũng không dám nghĩ gia đình mình vừa có nhà, vừa có thêm một đứa con...”
Thấy chúng tôi đến thăm, bà ngoại vào trường xin đón Bách về sớm. Từ ngày Thương gặp nạn, bà cũng rời Hà Tĩnh vào chăm sóc cho con và cháu. Vừa bỏ cặp, khoanh tay chào mọi người, Bách đã chạy ngay đến bên em ôm hôn và đùa nghịch. Bách không lớn nhiều như tôi mong đợi. Cậu bé vẫn gầy và vẫn phải vào Sài Gòn để kiểm tra sức khoẻ. Bốn tuổi, Bách đang là lớp trưởng của lớp mầm non. Tiếng cười trong trẻo của hai anh em Bách – Bảo lanh lảnh vang lên trong căn nhà rộng lớn. Hôm nay, ngôi nhà ấy đã ấm áp và đầy ắp tiếng cười.
Có những câu chuyện không dám tin bởi chúng diệu kỳ như cổ tích!
Bích Uyên
|
Với sự đồng hành của ngân hàng Đông Á, trong hơn hai năm qua, chương trình Tiếp sức người thầy được bạn đọc báo Sài Gòn Tiếp Thị và khán giả đài Truyền hình TP.HCM đón nhận nồng nhiệt. Đến nay, tổng số tiền tài trợ cho chương trình là 1.646.755.000 đồng, 1.660 USD và 120 euro được bạn đọc đóng góp. Đa số các nhà hảo tâm là phụ nữ, sinh sống ở TP.HCM. Nhiều người trong số họ từng là giáo viên nên có sự đồng cảm với số phận khắc nghiệt của các đồng nghiệp. Có nhiều người không thích nêu tên, thậm chí từ chối nhận thư cảm ơn. Bên cạnh đó, có những Việt kiều đang sinh sống ở nhiều quốc gia đã gọi điện thoại xin thông tin của người thầy để giúp đỡ trực tiếp. Một lớp học trị giá 10.000 USD đang chuẩn bị xây ở Hậu Giang...
Những hình ảnh mới nhất về gia đình thầy giáo Nguyễn Huy Thông sẽ phát sóng trên kênh HTV9 vào lúc 21 giờ 40 tối thứ ba, 27.12.2011. Mọi đóng góp xin gửi về: báo Sài Gòn Tiếp Thị, 25 Ngô Thời Nhiệm, P.6, Q.3, TP.HCM, ĐT: 08.39307825, email: tiepsucnguoithay@sgtt.com.vn hoặc gởi vào tài khoản của chương trình: quỹ Hỗ trợ phát triển giáo dục – EDF, số tài khoản: 001234230001 (VND) hoặc 001234230002 (USD) tại ngân hàng Đông Á – chi nhánh Đinh Tiên Hoàng, TP.HCM. Để xem lại chương trình, bạn đọc có thể truy cập tại địa chỉ sgtt.vn/sgtt phim sau ngày 27.12.
|