sgtt.vn, 24.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 23.12.2011, 08:34 (GMT+7)

Con yêu

Những câu chuyện bất tận của Heo Ù

1.

Heo Ù là tên gọi ở nhà của bé Trương Hoàng Uyên Phương, bốn tuổi.

- Sao mẹ Bee lâu đẻ quá giợ?
- Đợi em bé lớn đã chứ con.
- Lớn bằng con rồi mới đẻ ra hả?
- Hông, lớn bằng con búp bê là đẻ ra rồi nuôi lớn bằng con.
- Chừng nào con lớn bằng mẹ Bee?
- Từ từ, lâu lắm.
- Rồi lúc đó mẹ Bee lớn nữa hông?
- Mẹ Bee sẽ già như bà ngoại.
- Còn bà ngoại thì sao?
- Tới lúc con lớn như mẹ Bee thì bà ngoại có khi mất rồi, mẹ hông biết nữa, già lắm luôn á.
- Mất là chết hả mẹ Bee?
- Ờ.
-Ông ngoại cũng chết luôn hả?
- Ờ, ai già quá thì cũng phải chết mà Heo.
Heo buồn hiu:
- Con hông chịu đâu, chết hết rồi con ở một mình với ai?
- Thì con cũng lấy chồng, rồi đẻ con như mẹ Bee nè, rồi con ở với chồng con thì lại thành một nhà người, con lo gì.
- Ai là chồng con?
- Sau này con lớn rồi con biết, con lấy ai thì người đó là chồng.
- Con đâu có quen ai là chồng con đâu mà lấy?

2.

Bình thường Heo có một bạn hàng xóm cùng tuổi sang chơi. Heo thảo lắm, có gì lôi ra mời bạn hết. Nghe tiếng bạn ngoài thang máy là Heo ào ra réo vô nhà chơi rồi. Hôm nay ông bệnh, cả nhà dặn Heo không được ồn ào, không giỡn, không phi lên người ông. Thế là thấy dáng bạn hàng xóm lấp ló Heo ra bảo:
- Ông ngoại tui bệnh trong nhà á, bạn chào tui chưa? (liên quan ghê!)
-Chào bạn.
-Ờ, bạn đi về đi, tui nghỉ chơi bạn rồi, ông ngoại tui bị bệnh!

3.

- Ngoại xức dầu chi giợ?
- Ngoại ho nên xức dầu.
- Vậy xức vô miệng chứ sao xức vô cổ?
- !?
Những câu chuyện tưởng như liên tu bất tận của Heo Ù, có độ dài tuỳ thuộc sức chịu đựng của mỗi người trong nhà!

Hoàng Mỹ Uyên

  
  
Đánh giá bài viết:  

Bài liên quan

ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một ngày như trong mơ là một ngày bạn có thể sử dụng câu thần chú “Apparition” của Harry Potter để hô biến và xuyên đất, xuất hiện ở một vùng đất xa hàng vạn dặm, ăn sáng, rồi lại hô biến, chui lên ở một góc trái đất xa tít mù tắp để uống càphê. Nếu tôi có một ngày như thế, tôi sẽ bắt đầu bằng:

Xem thêm »

09:12 ngày 06.09.2011
SGTT.VN - “Trung tâm” ấy chỉ có một phòng học nhỏ, thế nhưng trong suốt bốn năm qua, đều đặn sáu ngày trong tuần, ngày nào cũng có gần trăm em học sinh tìm đến. Đó là học trò ở các trường cấp 2, cấp 3 tại địa phương.