sgtt.vn, 24.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 18.10.2011, 15:19 (GMT+7)

Cửa sổ văn phòng

Số đẹp!

SGTT.VN - Bảy năm rồi, số đẹp đấy, tối nay tao về quẳng tờ giấy vào mặt nó!”… Cô đồng nghiệp của tôi ngồi đó, trong góc phòng, rên hừ hừ lên từng cơn, lải nhải quãng thời gian thành vợ thành chồng với người được gọi là “nó”.

Chả là chồng cô không có cái vẻ bề ngoài phong lưu như văn sĩ ngày xưa tả Sở Khanh, nhưng lại được cái mồm miệng bù đắp lại. Nói khéo thì là có “hoa mồm”, nên đi đâu cũng được người người quý mến, tất nhiên, chị em phụ nữ vô ý và cả cố tình cứ bu xung quanh nghe chàng ta hót, chả được gì thì cũng được những tràng cười xoá tan mệt mỏi, nụ cười chẳng là mười thang thuốc bổ là gì. Thế nhưng vợ chàng, là cô đồng nghiệp của tôi kia, thì cứ giận điên lên từng chặp, hầu như tuần nào trong văn phòng chúng tôi cũng được nghe một câu chuyện về chồng cô. Bảo là ghen thì cô không nhận, lúc nào cũng rít lên không còn yêu đương, chẳng còn quyến luyến, sẽ quyết, sẽ bỏ. Nói vô số lần đâm ra đám đồng nghiệp trong phòng từ thương cảm, an ủi chuyển sang nghi ngờ rồi gièm pha lúc nào chẳng hay.

“Phát điên mất, con mình ói, bả không giúp một tay, còn đứng đó chống tay chỉ đạo làm cái nọ làm cái kia...không thể chịu đựng hơn nữa rồi, lần này quyết tâm phải ra riêng thôi, chắc chắn…” (“bả” chính là bà mẹ chồng của người đang phát điên).

“Đi chết đi cho rồi, lần trước bảo bán cái lô đất đấy đi thì không nghe, giờ suốt ngày về nhà lầm lầm lì lì không nói không rằng với vợ với con một lời nào, không thể chịu đựng hơn được nữa…”

Đấy chỉ là một vài ví dụ, trong vô vàn ví dụ chị em mang chuyện ở nhà lên văn phòng kể lể với nhau. Từ chuyện cô em chồng đanh đá đến giờ ngấp nghé tam tuần rồi chẳng chàng nào dám đụng vào, đến chuyện mẹ chồng tối khuya lơ khuya lắc còn ngồi giảng giải đạo lý cho đôi tân nương tân lang; từ chuyện bà giúp việc ăn cắp vặt phải trả về địa phương quản lý, đến chuyện con cái nhà hàng xóm nghiện ngập. Cơ man nào là chuyện. Một tuần năm ngày làm việc. Một tháng hơn 20 ngày nhìn thấy mặt nhau. Nhân lên cho cấp số quý, số năm, vậy mà vẫn không khi nào vơi chuyện.

Chả cứ là cơ quan nhà nước, hay công ty nước ngoài, ở đâu có chị em, ở đó có chuyện. Cứ bảo là chuyện phiếm, nhưng nghe ngày này sang tháng khác, đâm ra tường tận hết làng trên xóm dưới, từ tầng trệt tới tầng penthouse trong chung cư. Được cái lạ là chị em nhà mình có cái tính thích chia và thích sẻ. Một người than lên một câu, cả đám có thể xúm vào, ban đầu là hỏi han, rồi tranh luận, rồi bình phẩm, rồi đa phần là tìm ra cái điểm không hay ho gì đó về con người, hay sự việc để mà dè bỉu, lên án, quở trách. Rồi rủi mà chị em nào có chuyện buồn phiền, từ cái chân mày lệch, đến cái đức lăng nhăng của anh chồng, thì các nữ đồng nghiệp lại được dịp quân sư quạt mo, bày mưu tính kế, thậm chí dàn binh bố trận để tỉa cái chân mày thế nào không đau mà vẫn đẹp hay để bắt quả tang anh chồng tòm tèm mê phở chán cơm.

Mà tổng kết lại, chuyện được chị em sẻ chia nhiều nhất, và cũng là chuyện được quan tâm nhất, là chuyện vợ chồng. Từ cái nếp ăn, nếp ngủ, nếp mặc, đến thú vui, sở thích, niềm đam mê của mấy ông chồng đều được mang ra kể hết. Có chị kia lấy chồng đại gia, đi làm chỉ là để cho đỡ nhàm chán, nhưng chồng lại được cái nết thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ như luyện võ. Ăn chưởng nhiều thành quen, cứ hôm nào được chồng thưởng cho cái bạt tai hay cái cùi chỏ là đến hớn hở kể cho đám chị em văn phòng. Nghe lúc đầu tưởng đùa, hoá ra giữa thời đại đô thị văn minh như thế này mà vẫn còn những anh chồng vũ phu như thế, và vẫn có những chị vợ nhẫn nhục như vậy. Hay có chị khác hớn hở khoe chuyện phòng the, ngày nào cũng có câu chuyện lý thú tâm sự với các cô cùng phòng. Mấy cô có chồng rồi thì được thể thêm mắm thêm muối, lúc cười rinh rích, lúc cười phá lên với nhau; mấy cô chưa chồng thì cứ mắt tròn mắt dẹt mà tưởng tượng cũng không tưởng tượng nổi.

Có lẽ cũng nên suy nghĩ lại, giới hạn của câu chuyện đến đâu thì nên dừng. Những chuyện phiếm, khi người kể nói ra có thể coi là chuyện vô thưởng vô phạt. Nhưng hãy hình dung một ngày kia các chị em đồng nghiệp bất chợt gặp anh chồng vũ phu hay anh chồng mê chăn gối, họ sẽ không tránh việc có một cái nhìn khác với người đàn ông, dù câu chuyện có bao nhiêu phần trăm sự thật đi chăng nữa. Và cả những người họ hàng, người thân trong gia đình, ngay cả những người hàng xóm tối lửa tắt đèn, liệu họ có đáng để bị đem ra làm câu chuyện mua vui cho chị em văn phòng, chưa kể, những câu chuyện đó có bị phóng đại hay không. Và có lẽ cũng nên nghĩ, nếu như chị em bị mang ra làm câu chuyện mua vui cho anh em bên bàn nhậu, hay cho chính những người phụ nữ văn phòng khác, thì chúng ta sẽ khó chịu như thế nào, phải không chị em văn phòng?

Linh Xinh

minh hoạ: Hồng Nguyên

  
  
Đánh giá bài viết:  

Bài liên quan

ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một ngày như trong mơ là một ngày bạn có thể sử dụng câu thần chú “Apparition” của Harry Potter để hô biến và xuyên đất, xuất hiện ở một vùng đất xa hàng vạn dặm, ăn sáng, rồi lại hô biến, chui lên ở một góc trái đất xa tít mù tắp để uống càphê. Nếu tôi có một ngày như thế, tôi sẽ bắt đầu bằng:

Xem thêm »

09:12 ngày 06.09.2011
SGTT.VN - “Trung tâm” ấy chỉ có một phòng học nhỏ, thế nhưng trong suốt bốn năm qua, đều đặn sáu ngày trong tuần, ngày nào cũng có gần trăm em học sinh tìm đến. Đó là học trò ở các trường cấp 2, cấp 3 tại địa phương.