sgtt.vn, 24.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 15.07.2010, 06:28 (GMT+7)

Câu chuyện giáo dục

Hai người mẹ, một nỗi đau

SGTT.VN - Những ngày qua, câu chuyện về Phan Quốc Thái (16 tuổi), một học sinh lớp mười ở Tiền Giang giết ông ngoại để lấy tiền chơi game online đã làm bàng hoàng dư luận. Mặc dù động cơ gây án bước đầu được nhận định liên quan đến tác động của trò chơi bạo lực trên mạng, thế nhưng lẩn khuất đâu đó người ta thấy vẫn còn nhiều nguyên nhân khác chưa được gọi tên. Một đứa trẻ nếu được quan tâm, nuôi dạy đúng mực thì liệu có dám gây một tội ác tày trời vậy không?

Những khoảng trống giáo dục, thân cận yêu thương với con của cha mẹ có thể là nguyên nhân đưa chúng đến với sai lầm. Ảnh chỉ mang tính minh hoạ. Ảnh: Phương Lê

Chúng tôi về Tiền Giang, tìm đến ngôi nhà mà Quốc Thái đã từng lớn lên, gặp hai người đàn bà đang ngơ ngác đau vì mất chồng, mất con, mất cháu không phải để tìm một lý do nào đó biện minh cho cái ác đã xảy ra. Cũng không nhằm tìm thêm chứng cứ kết tội Quốc Thái. Điều duy nhất chúng tôi mong muốn, qua câu chuyện của họ, ít nhiều sẽ giúp cho các bậc làm cha, làm mẹ khác rút ra được những bài học cho mình trong việc nuôi dạy con, để tránh đi những câu chuyện đau lòng tương tự. Chúng tôi xin trích nguyên văn lời kể và xin chưa nhận định gì.

Bà Đinh Thị Bé (bà ngoại của Thái): Ma quỷ ám nó rồi!

Mẹ nó dang dở nên lúc nó sinh ra đã sống với ông bà ngoại. Được một hai tuổi thì mẹ nó đi làm ở thành phố. Hàng tháng cũng có gửi tiền về cho con đi học. Vài bữa nửa tháng cũng có về thăm. Thằng Thái nó hiền và dễ dạy lắm chớ không có phải như con người ta. Biểu gì nó cũng làm. Nửa đêm tui kêu dậy gánh nước là nó te te đi chớ không nhăn nhó. Nhà có ba người, tui giao cho nó một căn phòng riêng để tiện sinh hoạt, học hành. Sáng 7 giờ đi học, tối cũng khoảng 7 giờ về, không bao giờ đi chơi đêm. Ăn uống xong thì vô phòng.

Năm lớp tám nó bắt đầu chơi điện tử. Tui biết nên kéo về rầy mấy trận. Sau thấy nó học đều đều trở lại nên nghĩ chắc nó bỏ rồi. Hai ông bà già đâu biết gì máy tính. Chỉ nghe người ta nói có gặp nó chát chít gì đó thôi chứ đâu có ngờ nó chơi lậm đến mức như vậy. Ở chung nhà nhưng tính nó không bao giờ hở môi điều gì. Ngay cả dì Tư nó hôm tết về cũng bảo con thấy thằng Thái bị bệnh trầm cảm hay sao đó mẹ. Nó chỉ hay kể chuyện này chuyện nọ với cậu nó. Mà cậu nó học ở Sài Gòn, lâu lâu mới về. Tui cũng có nghe cậu nó nói nó hay kể chuyện chơi game, rồi yêu đương đứa nào đó chớ không nói thù oán hay oán trách gì.

Tui đọc báo, thấy người ta nói gia đình tan nát, trẻ em phạm tội cũng vì mê chơi game, tui sợ dữ lắm nên dặn cầm canh nó hoài. Cậu nó cũng nói nó đừng có chơi nhiều. Nhưng khi phát hiện thì nó chơi ghiền rồi. Nó chơi ngoài chợ Vĩnh Bình nhưng hổng khi nào xin tiền. Đi học một tuần cho năm ba ngàn, sau cho ngày mười ngàn đồng. Lâu lâu tui để tiền hớ hênh, cũng bị nó lấy năm ba chục, một trăm. Tui la vài tiếng rồi thôi chớ cũng không đánh đập gì.

Nó không ý thức được lúc đó nó đã làm chuyện đó, nó cứ nghĩ làm xong thì giống như trong game thôi, và ông ngoại tỉnh lại. Đến giờ nó vẫn tin như vậy. Trời ơi…

Ông ngoại nó thì chưa bao giờ chửi mắng gì nó. Nhiều khi thấy tui la nó, ổng còn lớn tiếng rầy tui. Có một dạo nó để tóc dài, biểu là giống diễn viên gì đó, tui bảo đi hớt mau. Lúc đầu nó vùng vằng nhưng ông ngoại khuyên thì nó đồng ý. Hôm tết nó viết nhật ký, tui tình cờ đọc được, chẳng có nói gì đến gia đình, ông bà ngoại hay mẹ, mà nói yêu nhỏ này, nhỏ kia. Rồi bạn gái bỏ, theo người khác sao đó. Nó biểu thôi ráng học, cho ông ngoại, bà ngoại vui lòng nhưng học không nổi, đọc chữ là nhức đầu. Ở nhà nói nó hiền hổng ai tin, tui mới hỏi bạn bè của nó ở trường, tụi bạn nó bảo rất ngoan, không có hung dữ gì hết. Chỉ có điều lâu lâu nó ưa than nhức đầu. Mấy ngày trước khi nó gây tội, nó đang nghỉ ôn thi học kỳ, tui đi chơi xa nên có hai ông cháu ở nhà. Khuya, ổng dậy đi vệ sinh, nó xin ổng sáng đi chơi nhưng ổng không cho. Không biết nghĩ gì mà nó trở ra nhà dưới lấy dao đâm ổng…

Từ lúc xảy ra chuyện khủng khiếp đó đến giờ, tui cứ nghĩ mãi không biết vì sao thằng Thái nó lại dám làm chuyện động trời như vậy. Nó kể với công an là do cơn giận bộc phát, xin ông không cho đi chơi thì làm vậy, chớ không phải có ý định từ lâu. Mẹ nó đi thăm, nó nói con nhớ bà ngoại lắm, lần sau đi mẹ chở bà ngoại theo cho con gặp. Nghe mà đứt ruột. Giận thì giận nhưng tôi thương nó nhiều hơn. Cuộc đời của nó rồi đây không biết sẽ về đâu. Tui nuôi nó từ hồi nhỏ tới lớn, cận kề nó hơn cả mẹ nên tui không tin cháu tui có sẵn máu độc ác. Ma quỷ ám nó rồi, chứ cháu tui không phải đứa như vậy đâu! Giờ nó tù tội, mỗi lần nhớ nó, tui chỉ biết đưa ảnh ra coi rồi khóc...

Bà Phan Thị Diễm Châu (mẹ của Thái): Phải chi tôi gần con nhiều hơn

Thằng bé sống với ông bà ngoại từ nhỏ, không có cha, còn tôi cứ cắm đầu đi làm. Ông bà rất tốt với cháu nhưng lớn tuổi rồi, không thể hiểu được tâm lý trẻ con. Thái bắt đầu chơi game online từ hồi lớp chín và từ đó học sa sút, đi sớm về muộn. Ông bà phát hiện ra nhưng cũng nghĩ là mê chơi điện tử thôi. Và tôi cũng đâu nghĩ game online có những hành động kinh khủng như vậy. Đợt vừa rồi vô thăm, nó khóc và nói là xin lỗi mọi người. Nó nói nhờ mẹ xin lỗi bà ngoại, xin lỗi mấy cậu, mấy dì giùm con. Nó biểu mẹ ơi con hối hận lắm rồi và kể trong game của nó chơi có làm những hành động như vậy. Khi hạ sát xong thì người đó sẽ hồi sinh lại và trò giết chóc này là bình thường. Nó nói con không biết con làm như vậy là đã hại ông ngoại. Nó không ý thức được lúc đó nó đã làm chuyện đó, nó cứ nghĩ làm xong thì giống như trong game thôi, và ông ngoại tỉnh lại. Đến giờ nó vẫn tin như vậy. Trời ơi…

Tôi đi làm xa nhà, thỉnh thoảng mới về. Hồi về làm gần nhà thì nó cũng đi học suốt, nhiều khi chiều thứ bảy chờ nó về ăn cơm, hỏi một hai câu con học hành ra sao, nó cũng nói qua loa rồi thôi. Ngày chủ nhật nó cũng đi học. Đi đâu tới 11 giờ mới về, ngủ xíu rồi chiều đi nhà thờ. Cứ vậy mà mẹ con không có thời gian để tâm sự.

Tôi làm mẹ mà thiếu quan tâm tới con nên cớ sự nó mới xảy ra như vầy. Giờ tôi chỉ muốn nó cải tạo tốt để sớm về đoàn tụ. Nhiều khi đi ra đường người này người kia gièm pha, trách móc tôi đau lắm. Nhưng cũng giận mình vô cùng. Phải chi tôi quan tâm đến thằng Thái nhiều hơn thì chắc con tôi đã không vướng vô vòng tù tội. Hồi trước cứ nghĩ mình đi làm kiếm tiền là cũng để lo cho con, thương con, nhưng bây giờ tôi mới thấm thía, tiền bạc cho con đầy đủ nhưng không thể bù đắp được cho nó sự thiếu thốn tình cảm và sự quan tâm chia sẻ. Giờ tôi thấy hối hận thì cũng đã quá muộn rồi...

Trung Dũng (ghi)

  
  
Đánh giá bài viết:  

(93 điểm,20 lần)

Các ý kiến (4)
Ngoc Diep
Đọc bài viết này tôi bàng hoàng và nghĩ: nếu để trẻ em thất học, những người quản lý xã hội thiếu tâm, cha mẹ thiếu sự quan tâm thì hậu quả thật lớn.
Nguyễn Thị Ái Lan
Trong luồng thông tin trên báo chí hiện nay, tôi đánh giá cao tính nhân văn của SGTT trong các quan điểm về các hiện tượng xã hội. Đọc bài này tôi càng thấy rõ tấm lòng của các anh chị với xã hội. Đọc lên tôi cảm nhận được sự chia sẻ của tờ báo với gia đình thủ phạm. Khi người ta làm một điều gì đó sai, đã có pháp luật trừng trị, vậy thì dư luận xâu xé thêm để làm gì. Chúng ta cùng bọc trứng sinh ra, hả hê trước nỗi đau của người khác thì sống sao đặng. Tôi mong SGTT tiếp tục đi theo hướng đi này. Nó làm cho bạn đọc còn tin ở hoa hồng.
Duong Thanh

Cậu bé này cũng chỉ là nạn nhân của game bạo lực, của sự vô cảm của người lớn thôi. Bây giờ game đầy rẫy cảnh chém giết, rất thu hút sự hiếu kỳ và tâm lý thích nghịch phá của trẻ em thì làm sao chúng không sa vô được.

Cộng vào đó là gia đình lại không quan tâm, không là chỗ dựa lúc trẻ khó khăn thì vô tình lại đẩy trẻ con vào trò chơi này nhiều hơn. Mà khi bị bạo lực tiêm nhiễm cùng uẩn ức lâu ngày không được giải toả, khùng lên là làm liều thôi. Lúc đó làm sao kiểm soát được.

Vì vậy hãy trách người lớn đã không biết quan tâm; người lớn tạo ra game làm hư trẻ con.

Phạm Tuyết
Thật đau lòng. Hồi mới đọc tin này trên mấy báo thấy giận cậu học trò này vô cùng, sao mà ác thú đến là vậy. Nhưng qua câu chuyện của báo Sài Gòn Tiếp Thị mới thấy được cái nhìn cụ thể hơn, công bằng và có tính giáo dục hơn. Hiền ác phải đâu là có sẵn, phần nhiều do giáo dục mà nên. Tác giả đề cập rất đúng, nếu được quan tâm, giáo dục đúng phương pháp thì chuyện này chắc sẽ không xảy ra.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một ngày như trong mơ là một ngày bạn có thể sử dụng câu thần chú “Apparition” của Harry Potter để hô biến và xuyên đất, xuất hiện ở một vùng đất xa hàng vạn dặm, ăn sáng, rồi lại hô biến, chui lên ở một góc trái đất xa tít mù tắp để uống càphê. Nếu tôi có một ngày như thế, tôi sẽ bắt đầu bằng:

Xem thêm »

09:12 ngày 06.09.2011
SGTT.VN - “Trung tâm” ấy chỉ có một phòng học nhỏ, thế nhưng trong suốt bốn năm qua, đều đặn sáu ngày trong tuần, ngày nào cũng có gần trăm em học sinh tìm đến. Đó là học trò ở các trường cấp 2, cấp 3 tại địa phương.