Diễn viên Thái San
Quyết định ra đi của tôi là chuyện bất đắc dĩ
Trong trí nhớ của mọi người về những ngôi sao của thời kỳ “phim mì ăn liền” dường như đã không còn Thái San - hoàng tử một thời bên cạnh những ngôi sao nữ xinh đẹp. Thái San biến mất sau giai đoạn ấy, không dấu vết… cả chục năm nay.
Nếu ở lại, tôi sẽ rất ăn năn
Cuộc sống hiện nay của anh thế nào?
Cũng rất bận rộn. Hàng ngày trong tuần, cứ 8 rưỡi sáng là tôi đã phải có mặt ở trường đại học du lịch vì tôi đang theo học ở đây. Đến 1 giờ trưa thì chạy về văn phòng công ty để làm việc đến chiều. Tối lại thức khuya học bài, soạn bài, nhiều đêm đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Nếu gọi là thời gian rảnh, có lẽ chỉ là dịp cuối tuần. Và khi đó thì mới có dịp dành cho những hoạt động thể thao, nghệ thuật, văn chương, sáng tác… Còn về cuộc sống riêng thì không ổn lắm, đến bây giờ tôi vẫn là người độc thân. Có nhiều lúc tôi để ý đến những tổ ấm gia đình xung quanh mình bằng một sự thèm khát kỳ lạ. Tôi cũng muốn có một gia đình riêng, cũng muốn có một bầy con hai trai, hai gái. Tôi từng đổ vỡ một mối tình sâu đậm, đúng lúc gia đình có chuyện buồn. Mặt khác, cũng vì sự tan vỡ hôn nhân của ba mẹ tôi nên cũng có những lúc tôi cảm thấy sợ hãi trước chuyện lập gia đình chăng?
Anh đã “biến mất” khỏi làng điện ảnh Việt Nam không một lời từ biệt? Tại sao anh lại quyết định về Pháp trong khi anh đang có nhiều cơ hội nghề nghiệp như vậy?
Tôi rời Việt Nam sang Pháp vào năm 2003. Khi ấy, mẹ tôi đang bị bệnh nặng, đã kéo dài từ nhiều năm. Tôi muốn về với mẹ và để chăm sóc bà. Trước đó, vì hoàn cảnh gia đình rất đặc biệt mà tôi đã sống xa bà tới 18 năm. Còn nhớ khi sang Pháp gặp mẹ sau chừng đó thời gian, hai mẹ con ôm nhau khóc suốt ba tiếng đồng hồ. Gặp lại mẹ, trong hoàn cảnh bà ốm đau nặng như vậy, tôi không nỡ xa bà nữa. Đến năm 2008, tôi đã đưa được bà về thăm quê hương sau nửa thế kỷ xa xứ của bà. Thật lòng, là dù ở Pháp nhưng tôi biết là trái tim mình vẫn ở Việt Nam. Khi ấy, trong tôi phải có sự chọn lựa. Biết là ở lại trong nước sẽ còn có nhiều cơ hội nghề nghiệp về điện ảnh, nhưng tôi phải hy sinh tất cả để ở lại Pháp, tiện bề chăm sóc bệnh của mẹ. Tôi muốn được sống như người Việt Nam, đặt chữ hiếu lên hàng đầu.
Người ta đã nói anh “biến mất”. Vậy anh có thực sự là biến mất hay không?
Tôi không “biến mất”. Bằng chứng là tôi đang trả lời phỏng vấn anh đây. Tôi vẫn luôn hiện diện, vẫn luôn nhiệt tình và yêu nghệ thuật như ngày nào. Bố tôi là một giáo sư tiến sĩ hiện vẫn đang ở trong nước, và làm trong ngành du lịch. Bởi vậy tôi vẫn có liên lạc với gia đình và bạn bè ở Việt Nam bình thường.
Nếu – mọi diễn biến đã qua của cuộc sống của anh được thay đổi, và anh vẫn còn đang ở Việt Nam làm nghề. Anh có hình dung ra một bộ phim khác về cuộc sống của mình khác bây giờ không?
Chữ nếu này xem ra khó xảy ra, bởi nghĩ lại tôi vẫn nghĩ mình đã có một quyết định đúng, bởi khi ấy mẹ tôi bệnh nặng lại không có ai chăm sóc. Tôi tin mọi người đều ủng hộ quyết định của tôi, tôi sẵn sàng hy sinh tất cả để có thể về bên cạnh mẹ tôi khi đó. Bi kịch riêng của gia đình tôi quá lớn, và chính tôi đã và đang sống trong một bộ phim người thật ngoài đời thật. Tôi cũng chẳng hình dung ra được một kịch bản nào khác của cuộc sống đã qua của mình. Nếu tôi vì mình ở lại, cho dù có nổi tiếng hoặc thành công hơn nữa, chắc chắn tôi sẽ rất xấu hổ và ăn năn nếu như kể với anh về gia đình riêng của mình.
Tôi từng rất hạnh phúc
Tính đến thời điểm này, các bạn bè của anh người mất người còn. Lê Công Tuấn Anh đã ra đi. Việt Trinh, Lý Hùng khá lận đận với đường nghề nghiệp sau giai đoạn đỉnh cao. Thu Hà, Diễm Hương, Mộng Vân an phận gia đình. Lê Tuấn Anh, Thuỷ Tiên bỏ nghề…
Tôi có đóng chung với Lê Công Tuấn Anh hai phim, Tấm Cám và Bến bờ khát vọng. Sự ra đi bất ngờ của Lê Công vẫn ám ảnh tôi cho tới giờ phút này. Mỗi lần về Việt Nam, tôi vẫn đến chùa nghệ sĩ để thắp nhang cho người bạn đồng nghiệp này. Lê Công mất khi tôi đang ở nước ngoài. Tôi có viết một ca khúc là Đêm buồn để tặng hương hồn của Lê Công ngay trong đêm ấy, đêm tôi biết Lê Công ra đi. Tôi vẫn nhớ từng gương mặt của Việt Trinh, Thu Hà, Diễm Hương, Mộng Vân, Thuỷ Tiên… Họ thi thoảng xuất hiện trên mạng internet vẫn rất đẹp, mỗi người một vẻ đẹp khác nhau. Tất cả các bạn đều yêu nghệ thuật, làm sao bỏ nghề luôn được. Tôi tin là sẽ có dịp họ trở lại đóng phim cho mà xem. Tôi còn nhớ những người khác như Hoàng Phúc, Huỳnh Anh Tuấn, Quyền Linh, Công Hậu, Minh Thư, Mỹ Duyên, Ngọc Hiệp, Trịnh Kim Chi, Hồng Ánh… Họ quá phong độ và giữ được tình yêu nghệ thuật một cách bền bỉ đáng khâm phục. Thế hệ mới của những Ngô Thanh Vân, Johnny Trí Nguyễn, Thanh Hằng, Tăng Thanh Hà, Việt Anh, Lý Nhã Kỳ… xuất hiện sau này quả thực là một điều đáng mừng cho điện ảnh đấy chứ.
Đã hơn 21 năm từ khi anh đóng phim đầu tiên Đằng sau một số phận của Lê Hoàng Hoa. Nhìn lại 21 năm ấy, có những dấu mốc nào đáng nhớ?
Bộ phim đầu tiên ấy quay tại Đà Lạt năm 1989, lúc đó tôi còn trẻ măng. Sản phẩm đầu lúc nào cũng gợi nhiều kỷ niệm, đến giờ tôi vẫn thấy hiện rõ trước mặt những hình ảnh trong phim, từ cảnh hôn Thanh Lan cho đến cảnh bị Trần Quang giết. Dấu mốc đáng nhớ của tôi là phim Sao em vội lấy chồng của đạo diễn Trần Cảnh Đôn quay năm 1994, đóng chung với Việt Trinh. Phim chiếu rất ăn khách và bỗng chốc Thái San trở nên nổi tiếng, ra đường toàn nghe khán giả xầm xì “Thái San phim Sao em vội lấy chồng kìa!” Tôi đã từng rất hạnh phúc khi cảm nhận thấy những gì mà điện ảnh mang lại.
Thời “mì ăn liền” đó, anh xuất hiện như một công tử trên cả phim ảnh, những cuốn lịch và cuốn tập học trò. Anh vẫn nhớ chứ?
Thật nhiều kỷ niệm. Điện ảnh đến với tôi như một giấc mơ. Ngay phim đầu tiên, Đằng sau một số phận tôi đã được chọn bởi đạo diễn nổi tiếng Lê Hoàng Hoa và được đóng chung với hai diễn viên nổi tiếng là Thanh Lan, Trần Quang. Rồi khi được chọn làm hoàng tử trong phim Tấm Cám đóng chung với Diễm Hương. Và nhất là khi đóng chung với Việt Trinh trong phim Sao em vội lấy chồng … Bỗng chốc trở thành người nổi tiếng, khiến tôi bị cuốn hút mải mê đóng phim. Mười năm ròng ấy tôi đã làm được chừng 40 phim, tất cả đều là chung một môtíp hiền hiền tội nghiệp, đa số là vai sinh viên, thầy giáo, bác sĩ... Có lẽ bởi vậy được nhiều người thích. Đôi khi được khen đẹp trai cũng thấy vui.
Vui khi mình được biết đến và nổi tiếng?
Rất vui. Tôi làm điện ảnh không vì điều gì khác ngoài sự yêu thích cá nhân. Khi có người ủng hộ, khiến cho con đường mình đi có ý nghĩa. Tôi không tin nghệ sĩ nào lại không thích sự nổi tiếng, bởi theo cá nhân tôi, khán giả là quan trọng nhất.
Vì mẹ, tôi không ân hận
Và anh đã tiếp tục theo học diễn xuất tại Pháp?
Tôi đã từng học diễn xuất ở trường Sân khấu 2 và trường Điện ảnh khi còn ở Sài Gòn. Khi sang Pháp, tôi tiếp tục theo học trường Kịch nghệ sân khấu và điện ảnh tại Paris với mong muốn được thích nghi với môi trường nghệ thuật tại Pháp trong cả hai lĩnh vực đóng kịch và đóng phim của người Pháp. Tính đến nay tôi cũng tham gia được mười phim tại Pháp. Và gần đây tôi cũng tham gia học tiếp lớp đạo diễn phim và quay phim tại Pháp. Tham vọng thì không lớn nhưng tôi muốn tranh thủ học và hiểu biết sâu hơn về điện ảnh.
Anh đã tiếp tục phát triển công việc tại Pháp khi đó như thế nào?
Ngoài việc đi đóng kịch và phim cho Pháp, tôi cũng tham gia đóng phim cho hãng phim Hải ngoại Paris. Phim đầu tiên của hãng sản xuất năm 2007 là phim Người yêu ma của đạo diễn Thái Trí Hân. Phim về đề tài ma rất kinh dị, và trong phim này tôi lại đóng chung với Thanh Lan… Phim quay ở một toà lâu đài cổ xưa ở một vùng đồi núi hoang vu miền Nam nước Pháp, không khí trong phim rất rùng rợn…
Công việc có thuận lợi như lúc anh khởi đầu tại Việt Nam?
Một cảm giác mới mẻ và rất thú vị. Phim Việt ở hải ngoại hoàn toàn phải sử dụng ngoại cảnh nước ngoài nhưng lại mô tả câu chuyện xảy ra trong gia đình người Việt. Người Việt mình ở nước ngoài cũng rất đông, và họ cũng có nhu cầu xem phim xoay quanh cuộc sống của mình nơi xứ xa, trong một bối cảnh khác bối cảnh trong nước. Có rất nhiều đề tài lạ lẫm để làm phim và cũng có thể hấp dẫn người xem. Vì ở nước ngoài nên phim hải ngoại lai ngoại nhiều hơn phim trong nước cũng là điều dễ hiểu. Đặc biệt đội ngũ các nhà làm phim, đạo diễn tại hải ngoại đều trẻ, giỏi. Nên tôi cũng nghĩ là công việc tương đối tốt.
Tôi biết sau khi rời khỏi Việt Nam, anh có ý định chuyển nghề và làm ca sĩ? Lúc ấy tại sao anh lại không muốn làm diễn viên nữa, mà lại chuyển thành ca sĩ?
Thật sự thì tôi đã là một ca sĩ trước khi trở thành diễn viên điện ảnh. Từ năm 1988, khi còn là sinh viên tôi đã hát cho đoàn ca nhạc trẻ Đà Lạt, cũng đi lưu diễn khắp nơi và hát hàng đêm cho khách sạn Palace ở Đà Lạt. Sở trường của tôi thời ấy là những bản nhạc Pháp lãng mạn, cả những bài tiếng Nga như bài Triệu đóa hoa hồng, Ngôi sao ban chiều… Khi ấy chủ yếu hát ở khách sạn là để cho du khách Liên Xô khiêu vũ. Phải đến năm 1989 thì bắt đầu đi đóng phim và tôi trở thành diễn viên điện ảnh như mọi người biết. Sau này về Sài Gòn, tôi cũng đã đi hát ở rất nhiều tụ điểm ca nhạc, sân khấu như một ca sĩ… Bởi vậy, ra nước ngoài thì cũng có cơ hội để đi hát phòng trà hoặc vũ trường ở cả Mỹ và châu Âu. Nói chung, công việc ca sĩ không quá xa lạ với tôi. Nhưng trong lòng tôi, tôi không muốn bỏ nghiệp diễn viên – song cơ hội đóng phim ở hải ngoại là không nhiều. Tuy thế, tôi vẫn cố giữ nghề nghiệp ấy.
Anh có giấc mơ nào muốn quay trở về Việt Nam, hoà nhập trở lại với điện ảnh bắt đầu khởi sắc trở lại không?
Rất muốn chứ. Điều tôi muốn là được quay phim ở Việt Nam về đề tài Việt Nam, với chính những bối cảnh của Việt Nam. Tôi cũng đang ấp ủ một số đề tài làm phim cần quay cảnh tại Việt Nam. Tôi cũng có niềm tin điện ảnh Việt Nam đang bắt đầu khởi sắc trở lại, sẽ sớm lấy lại thời hoàng kim đã qua.
Giấc mơ của anh trong thời điểm này là gì? Cho riêng mình và cho công việc của mình?
Ước mơ gần là tôi mong được đưa mẹ về ở hẳn tại Việt Nam, sống nốt những ngày cuối đời. Còn mơ cho mình, mong sớm học hành cho thành tài. Tôi đang học du lịch… nên cũng có những mong muốn được trở về cùng bố tôi làm trong ngành du lịch.
Đi xa mới cảm nhận thấy những giá trị có thực mà Việt Nam chưa khai thác hết tiềm năng. Ít có quốc gia nào như chúng ta, có phong cảnh lại có văn hoá truyền thống, có ẩm thực đặc trưng, có hàng thủ công truyền thống…
Tôi đã đọc những chia sẻ của anh thế này trên blog “Điện ảnh đã cho tôi sống nhiều cuộc sống trong một cuộc sống, giúp cho tôi am hiểu đời hơn và cảm thông với đời hơn” – khi đã rời xa thị trường điện ảnh trong nước và khán giả của mình, nghĩ lại về quyết định này anh thấy thế nào?
Tôi xin cám ơn tất cả các đạo diễn và đồng nghiệp trong nghề. Tôi không hề quên một ai. Và tôi xin cám ơn tất cả khán giả xem phim đã ủng hộ tôi. Dù 20 năm gắn bó với nghề diễn viên đã trôi qua nhưng đến nay tôi vẫn chưa khám phá ra hết được giá trị của điện ảnh. Điện ảnh đối với tôi vẫn rất huyền diệu và quyến rũ đến lạ lùng như một cánh buồm xa xôi trên biển vắng lúc ban mai... Có đi xa mới thấy quý và trân trọng sâu đậm hơn tình cảm của mọi người đã dành cho tôi.
Đối với Thái San, đến giờ phút này, điện ảnh vẫn là hơi thở và là lẽ sống của tôi. Tôi biết mình có một tâm hồn nghệ sĩ quá lớn, chỉ làm nghệ thuật mới đem lại những hạnh phúc cho tôi. Quyết định ra đi của tôi là chuyện bất đắc dĩ, vì mẹ của mình nên tôi không ân hận. Cảm ơn mọi người nếu đọc bài báo này mà còn nhận ra tôi.
thực hiện: Bạch Vân
ảnh: nhân vật cung cấp