Báo cáo của HSBC
Việt Nam đang có lợi thế để thu hút FDI
SGTT.VN - Indonesia và Việt Nam dường như đang có được vị thế tốt nhất trong quá trình chuyển dịch đầu tư trực tiếp nước ngoài khi Trung Quốc mất dần ưu thế. Đây là một trong những kết luận của báo cáo nghiên cứu sự dịch chuyển dòng vốn đầu tư nước ngoài sang Đông Nam Á và Ấn Độ, do khối nghiên cứu kinh tế của ngân hàng HSBC toàn cầu thực hiện.
Chuyên gia kinh tế Trinh Nguyễn (HSBC) nhận định, sau 20 năm dẫn đầu khối các nước đang phát triển trong thu hút FDI, Trung Quốc đang đối mặt với việc các công ty đa quốc gia mở rộng sản xuất ra các nước khác. Báo cáo đánh giá, nếu tính tỷ lệ với GDP, Việt Nam là nước lớn đứng thứ hai về thu hút vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài tại Đông Nam Á sau Singapore. Thành quả này có được là do Việt Nam có nguồn lao động giá rẻ nhất trong số các nước Đông Nam Á; và môi trường kinh doanh cạnh tranh hơn so với Ấn Độ, Philippines, Indonesia; mặc dù Việt Nam còn thua đáng kể so với Thái Lan và Malaysia. Việc Nhật Bản tăng nhanh đầu tư vào Việt Nam được xem là dấu hiệu tích cực cho năng lực sản xuất và tăng trưởng trong ngành sản xuất trong tương lai.
Theo báo cáo này, việc Chính phủ Việt Nam ưu tiên ổn định kinh tế vĩ mô hơn là tốc độ tăng trưởng nhanh, tạo kỳ vọng Việt Nam sẽ có nhiều tiến bộ. Trong thập kỷ tới, khi chi phí sản xuất tăng lên ở Trung Quốc và Thái Lan, Việt Nam có thể được định vị để lấp đầy khoảng trống và di chuyển lên cao trong chuỗi giá trị.
Báo cáo khuyến cáo việc thu hút các công ty đa quốc gia trong khi không có chính sách chủ động để tối đa hoá lợi ích có thể gây rủi ro đối với nước chủ nhà. Thứ nhất, các công ty đa quốc gia đầu tư không có động cơ giúp đỡ nước chủ nhà phát triển. Nếu nước chủ nhà cung cấp những lợi ích như miễn thuế, ưu đãi tiền thuê đất… mà không phân tích cẩn thận sự thâm nhập của một công ty nước ngoài sẽ mang lại lợi ích như thế nào cho sự phát triển của đất nước, thì có thể thu được những kết quả có hại như sự chèn ép của công ty đa quốc gia với các công nghiệp non trẻ trong nước. Ngoài ra, các công ty này có thể sẽ rời bỏ nước chủ nhà một khi những lợi thế biến mất, và nước chủ nhà sẽ bị bỏ lại với ngành công nghiệp nội địa bị cạn kiệt cũng như mất vốn và việc làm.
Phi Giao