sgtt.vn, 24.05.2013  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 11.05.2012, 22:00 (GMT+7)

Hành trình buồn qua “thủ phủ voi”

KỲ 2: Tìm đường đến với voi

SGTT.VN - Chuyến đi đầu tiên mất một tháng, nhưng anh Lê Văn Thao cứ chạy lòng vòng từ cơ quan này sang cơ quan khác mà không làm sao “gặp” được voi. Nguyên nhân là bản thân các hạt kiểm lâm cũng không nắm được hết từng con voi đang do ai chăm sóc và làm sao tiếp xúc với từng người chủ, từng con voi. Thất vọng và… hết tiền, anh Thao đành trở về Hà Nội.

Khác với trước kia, ngày nay quản tượng phải đưa voi vào những khu rừng sâu cách buôn làng hàng chục cây số để thả. Ảnh:

“Chúng tôi hiểu là phải tìm một con đường khác để đến với voi. Và nếu như chuyến đi đầu tiên có thể coi là thất bại thì mình vẫn có được một thành công không nhỏ: chúng tôi đã làm quen được một người bạn, một người phiên dịch tiếng địa phương đáng tin cậy là anh Y Van sống ở buôn Đôn, em trai giọng ca Tây Nguyên nổi tiếng Y Zắc”.

Sau chuyến đi đầu tiên thất bại, anh Thao và người đồng sự, tay máy Nguyễn Bá Ngọc không nhớ nổi đã trở lại Dăk Lăk bao nhiêu lần trong suốt một năm trời. Có những chuyến đi chỉ một tuần, có chuyến một tháng. Cứ đi, tìm hiểu, ghi chép, chụp ảnh và khi nào cạn túi lại về chờ đến lúc “nạp” đủ tiền. “Thực hiện một công việc hoàn toàn cá nhân, nhưng chúng tôi thấy mình may mắn vì có sự giúp đỡ của những con người chia sẻ cùng chúng tôi tình cảm với loài voi”, anh Thao kể.

Trở lại Dăk Lăk lần thứ hai, nhóm của anh Thao quyết định vào thẳng các buôn làng tìm chủ voi. Với sự đồng hành của Y Van, họ đến gặp các gia đình đang có voi để khai thác du lịch và trình bày mong muốn được tìm hiểu về con voi của họ. “Đa số mọi người đều ngại. Họ không hiểu chúng tôi muốn gì, liệu chúng tôi có làm ảnh hưởng gì tới con voi, thứ mà với nhiều bà con ở buôn Đôn hay buôn Giá hiện nay là nguồn thu nhập quan trọng của cả gia đình. Vì thế ban đầu gần như chúng tôi không nhận được sự hợp tác”.

Năm 1994 Việt Nam trở thành thành viên của công ước Cites – công ước về buôn bán quốc tế các loài động, thực vật hoang dã nguy cấp. Không chỉ không được phép buôn bán, trong khoảng một thập niên qua các cuộc săn voi truyền thống bị cấm hoàn toàn. Tóm lại, việc sở hữu voi nhà là vấn đề “nhạy cảm” đối với các chủ voi.

“Sử dụng voi để vận chuyển gỗ lậu cũng là nguyên nhân khiến việc tiếp xúc của chúng tôi với voi nhà không dễ dàng”, anh Thao giải thích thêm. Hiện nay trung bình một con voi khi sử dụng để khai thác phục vụ du lịch sẽ đem về cho chủ voi 10 triệu đồng/tháng. Nhưng chỉ cần cho con voi đi chở gỗ lậu, một chuyến đã được khoảng 5 triệu mà không mất nhiều công. “Tự nhiên lại có mấy ông đến đòi chụp ảnh rồi xin đi theo voi, bà con khó mà cảm thấy yên tâm được…”

Với tình trạng đó, mặc dù anh Y Van đã giúp đỡ rất nhiệt tình nhưng nhóm của anh Thao mới chỉ hỏi chuyện được một số già làng, và có những tiếp cận bề ngoài với voi. “Thật may, chúng tôi được giới thiệu với một người khác và đây chính là người đã giúp cho dự án của chúng tôi thông suốt”. Người mà anh Thao nói tới là anh Đàng Năng Long sống ở thị trấn Liên Sơn, huyện Lăk. Anh Long đang nuôi bảy con voi và cũng là người đấu tranh mạnh mẽ với bọn săn bắt voi trái phép. Khi biết ý định của hai gã Hà Nội có vẻ đang làm một việc rất khác thường, anh Long ngay lập tức nhận lời cộng tác và đặc biệt là dùng uy tín của mình để giới thiệu cả hai với các chủ voi khắp Dăk Lăk. “Anh Long vốn là con của một dòng họ buôn voi có truyền thống lâu đời. Mà đối với người dân Dăk Lăk, người buôn voi có một uy tín vô cùng cao. Chính vì thế, giới thiệu của anh ấy đảm bảo cho chúng tôi một chiếc vé thông hành vô cùng quan trọng để có thể gặp từng chú voi”, anh Thao giải thích.

Vậy là con đường đến với voi đã được phát lộ. Đó cũng là con đường được nối kết bằng câu chuyện về 52 chú voi nhà ở Tây Nguyên...

Đa số voi nhà ở Dăk Lăk hiện được sử dụng để khai thác du lịch như chú voi Na Túc ở huyện Lăk này.

Anh Lê Văn Thao bên một chú voi ở Dăk Lăk.

Dung P. – ảnh: Nguyễn Bá Ngọc

Đai biểu Quốc hội Dương Trung Quốc:

Bao giờ triển khai dự án bảo vệ voi?

“Trong kỳ họp trước của Quốc hội, tôi đã đưa vấn đề bảo tồn voi ra chất vấn ông bộ trưởng bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn. Ông ấy hứa sẽ xem xét lại và thúc đẩy những nỗ lực cho vấn đề. Nhưng từ đó tới nay tôi chưa thấy có diễn biến gì mới nên chắc chắn trong kỳ họp tới của Quốc hội tôi phải hỏi lại chuyện này. Từ năm 2009 (trước khi nhóm của anh Lê Văn Thao thực hiện cuốn sách ảnh – PV) đã có cả một dự án bảo tồn voi được xây dựng ở Dăk Lăk với con số đầu tư tới 61 tỉ đồng, nhưng tới nay dự án này chưa hề triển khai được gì. Trong thời gian qua, tôi cũng được biết có thêm những vụ voi chết ở Đồng Nai, Lâm Đồng… Tất cả những điều đó tôi sẽ phải hỏi lại ông bộ trưởng trong kỳ họp tới.

Về giải pháp, trên diễn đàn Quốc hội tôi cũng đã đưa ra quan điểm cần phải có sự liên kết quốc tế cho vấn đề này. Chúng ta cần hợp tác với các nước như Thái Lan, Lào, Campuchia... để làm hai việc. Thứ nhất là họ có chung trách nhiệm với chúng ta vì đàn voi rừng cũng hoạt động trong khu vực rừng nước họ trong những khoảng thời gian nhất định của năm, vì thế sự hợp tác sẽ giúp gia tăng hiệu quả bảo tồn đàn voi rừng. Thứ hai là với riêng Việt Nam sẽ học tập được cách bảo tồn của các nước bạn. Đơn cử như Thái Lan: theo tôi biết họ đang có 4.000 con voi nhà và 3.000 voi rừng. Vấn đề tóm lại là chúng ta phải hành động chứ với tình trạng này thì tôi thấy chưa có chuyển biến gì. Cá nhân tôi, với tư cách một nhà khoa học và một đại biểu Quốc hội, tôi chỉ có thể lên tiếng và kêu gọi sự quan tâm của những người có trách nhiệm cũng như dư luận xã hội”.

Kỳ 3: Chuyện về những người bạn lớn

  
  
Đánh giá bài viết:  

(30 điểm,6 lần)

Các ý kiến (7)
Hoàng Thái
Ở những khu bảo tồn như Keyna, khi đàn voi phát triển quá nhanh dẫn đến mất cân bằng sinh thái, kiểm lâm ở đó bắt buộc phải giết cả đàn dù rất đau lòng. Vì sao phải làm thế? Vì voi là một loài có trí nhớ cực kỳ tốt và tính tổ chức bầy đàn của chúng rất chặt chẽ. Chúng ta giết một con trong bầy, chúng sẽ ghi nhớ và tìm cách trả thù con người. Nếu các cơ quan chức năng vẫn tiếp tục quản lý yếu kém, xung đột giữa người dân nghèo và voi chỉ có thể dẫn đến duy nhất một kết cục là voi sẽ biến mất trên lãnh thổ Việt Nam cùng những cái chết oan uất của người dân nghèo vô tội. Phải cứu lấy những cánh rừng và có biện pháp hỗ trợ thiệt hại cho người dân.
Lê Long Châu
Thật tội nghiệp cho những chú voi rừng. Thay vì được yêu thương, chăm sóc và bảo vệ, các chú voi rừng ở nước ta luôn bị ám ảnh bởi những cuộc truy cùng giết tận của những tay thợ săn phi pháp. Pháp luật không phải là không có nhưng có rồi cũng như không, hay do người dân vẫn chưa ý thức được trách nhiệm bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và sự đùng đẩy trách nhiệm của cơ quan chính quyền như trong bài báo vừa nêu?
Đinh Văn Ánh
Động vật quý hiếm hiện nay còn rất ít trên thế giới cũng như ở Việt Nam. Những kẻ săn bắt và mua bán động vật quý hiếm, mỗi người dân phải có trách nhiệm phát hiện và tố cáo ngay với cơ quan có thẩm quyền điều tra và trừng trị ngay những kẻ không có lương tâm.
Tài Quang
Tây Nguyên vốn được mệnh danh là “thủ phủ voi” của Việt Nam nhưng có lẽ không lâu nữa, tất cả sẽ trở thành… truyền thuyết. Các dũng sĩ săn voi với những bộ đồ săn chỉ còn trong các giai thoại. Các nài voi cũng chẳng khá hơn, đa số thất nghiệp hoặc làm thuê cho những khu du lịch. Số người còn sở hữu voi thật hiếm hoi. Họ ứa lệ khi những chú voi hiền lành bị quá sức trong khai thác du lịch, thiếu đất sống, quay quắt trong các khu rừng bị xẻ ngang dọc. Rồi thói quen lấy may của nhiều người khi đeo các đồ trang sức có lông đuôi voi, ngà voi khiến đàn voi Tây Nguyên liên tiếp mắc thảm nạn và đại nạn của voi hẳn sẽ không còn xa.
Thục Oanh
Lại thêm một câu chuyện đau lòng cho thiên nhiên Việt Nam. Tổ chức Bảo vệ động vật hoang dã thế giới từng ghi nhận hàng ngàn con voi ở Việt Nam, trong đó có Tây Nguyên với số lượng khá lớn. Nhưng nay, con số hàng trăm cũng chưa dám nói đến. Voi lụi dần vì bệnh tật, vì thiếu cái ăn, bị bòn rút sức lực, vì nạn phá rừng, khiến sức voi cũng đổ. Thời huy hoàng của đàn voi rừng, voi nhà Tây Nguyên với phong vị đặc trưng - “văn hóa” voi như căn nhà xiêu vẹo trước bão dữ. Những gru, nài voi Tây Nguyên có lẽ chỉ biết nuốt nước mắt vào trong khi họa nhãn tiền đang khiến đàn voi rừng, voi nhà Tây Nguyên dần bị thu hẹp. Từng có ý kiến là để voi gặp nhau, để chúng yêu nhau nhằm bảo tồn đàn voi Tây Nguyên. Nhưng nguyên nhân sâu xa là tình yêu động vật chừng nào chưa được bảo chứng bằng các hành động cụ thể thì mọi bàn thảo đều là trên giấy. Và không lâu nữa, một đặc trưng nữa của Tây Nguyên là voi cũng đang lặng lẽ mất dần.
Phan Kế Vương
Hiện nay thì voi Tây nguyên đang gặp khó khăn, nhất là sau vụ hai ông voi, một ông Buôn Đôn, một ông Hồ Lắc, vô cớ quật chết du khách. Người quản lý voi hoảng mà du khách cũng chờn. Ngày xưa đến đây được sờ voi, đứng bên voi chụp ảnh thoải mái. Giờ có mấy anh bảo vệ căng võng nằm canh voi và canh... người, thấy ai lại gần thì nhắc. Voi rất khôn và chung thuỷ với người. Sở dĩ vừa rồi voi điên lên, theo tôi là do con người hà khắc với nó trong sinh hoạt quá, nhất là trong mùa voi động dục. Vào mùa này, voi bị cùm và bỏ đói để yếu sức, khỏi... nghĩ vẩn vơ. Mà Buôn Đôn thì voi bây giờ cũng không nhiều như... voi nữa. Lâu lắm rồi có ai bắt voi nữa đâu, chỉ được bổ sung mấy con voi Bình Thuận hồi nào thôi. Mà nó cũng... hy sinh gần hết rồi. Cứ đứng vật vờ thế, đi lại vật vờ thế, chân xích loảng xoảng thế, voi tù túng, sinh bệnh mà chết. Rồi còn bao nhu cầu... voi nữa mà chỉ voi mới giải quyết được, tỉ như vào mùa động đực, nó giải quyết nhu cầu như thế nào. Mùa động tình, voi đực voi cái thường kéo nhau vào những khu rừng rất xa, vắng vẻ, nó quần nhau nhiều ngày đêm liền, nát những khu rừng rộng lớn như vừa qua cơn bão mạnh... Rồi còn đau ốm. Voi ở trong rừng chúng sẽ biết tự hái lá rừng để chữa khỏi bệnh. Còn ở khu du lịch thì voi được người chữa theo cách của người. Nếu đã cưỡi voi đi trong rừng thì thấy voi rất khôn. Khi đi nó huơ vòi ra hai bên ngửi liên tục, gặp lá cây nào ăn được là nó cuốn vòi rất nhanh nhổ luôn cả cây, vừa đi vừa tuốt lá cho vào miệng... Bây giờ bắt voi là phạm pháp nên chả ai dám bắt, thêm nữa, nó cũng chả còn nhiều nữa để mà bắt. Thế là các thợ săn voi lụt nghề, các chàng trai săn voi ngực nở bụng thon đùi ếch cởi trần đóng khố dũng mãnh xưa kia giờ chỉ hiền lành ngồi trên lưng con voi bị xích chỉ huy nó đi một trăm mét tới, quay lại, đi một trăm mét về chỗ cũ, quỳ xuống cho khách xuống, nếu có khách thì lặp lại chu kỳ, không có thì đứng đấy, lim dim đợi. Vua voi Ama Kông chuyển sang bán thuốc... hạnh phúc gia đình và thu tiền người muốn... chụp ảnh mình và chụp ảnh với mình. Ông giúp cho khá nhiều nghệ sĩ nhiếp ảnh của tỉnh Đắc Lắc ăn giải với kiểu ảnh thổi tù và trước đầu voi... Vậy thì còn cách nào đâu để cho nghề nuôi voi trường tồn?
Nguyễn Hữu Thái
Muốn duy trì được sinh cảnh cho voi rừng, chúng ta phải dừng việc khai thác gỗ ở nơi có voi sống. Bên cạnh đó, cũng nên hạn chế việc chuyển đổi rừng khộp để trồng cao su vì rừng khộp là sinh cảnh của voi rừng. Để làm được việc này cũng không dễ vì các công ty lâm nghiệp cũng phải khai thác, cũng phải chuyển đổi rừng làm kinh tế nộp ngân sách Nhà nước. Vì thế, chắc chắn cũng phải bỏ ngân sách hỗ trợ họ khi bắt họ “đóng cửa rừng” cho voi sinh sống. Còn 20 dự án chuyển đổi rừng khộp trồng cao su ở huyện Ea Súp, chắc chắn tỉnh cũng không thu hồi được vì đã giao cho các doanh nghiệp cả rồi! Bởi thế, có thành lập được trung tâm để theo dõi hay giám sát, voi rừng cũng không còn đất sống nữa!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ hoặc email
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - TS Lê Quốc Việt cùng nhóm cộng sự thuộc khoa Thuỷ sản đại học Cần Thơ đã nghiên cứu thành công quy trình cho sinh sản nhân tạo, ấp nở và ương nuôi cá bột đối với nguồn cá đối bố mẹ thành thục được chọn từ tự nhiên (ảnh).

Xem thêm »

17:30 ngày 23.05.2013
SGTT.VN - Ngày 23.5, bộ Giáo dục - đào tạo đã công bố quyết định miễn nhiệm hiệu trưởng Nguyễn Văn Nam và phân công thứ trưởng bộ Giáo dục và đào tạo Phạm Mạnh Hùng kiêm làm hiệu trưởng trường đại học Kinh tế quốc dân nhiệm kỳ 2013 – 2018.