sgtt.vn, 23.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 21.02.2011, 09:14 (GMT+7)

Không gian tiếng Việt

Nguyên nhân viết sai: nhìn từ xã hội

SGTT.VN - Vì sao tình trạng dùng tiếng Việt lộn xộn, tuỳ tiện, bừa bãi hiện nay không hề thuyên giảm mà có chiều hướng gia tăng đáng sợ? Do nhà trường, do sách giáo khoa? Do Nhà nước? Do xã hội? Hay do chính chúng ta?

Chính việc những người có trách nhiệm quản lý, điều hành chưa có chính sách cụ thể bảo vệ chuẩn mực tiếng Việt là nguyên nhân cơ bản tạo ra tình trạng tiếng Việt tuỳ tiện, lộn xộn này.

Nói và viết là hai chuyện khác nhau

Trẻ em được sinh ra và lớn lên trong môi trường ngôn ngữ nào thì tự chúng nói thành thạo ngôn ngữ đó. Nhưng viết lại là chuyện khác. Không học thì không biết viết. Người biết ít nhất một ngoại ngữ thường viết chuẩn hơn những người không biết ngoại ngữ. Con người tư duy qua ngôn ngữ. Học được một ngoại ngữ là biết thêm được cấu trúc của một ngôn ngữ, biết thêm một công cụ thể hiện tư duy. Những người tư duy tốt thường viết chính xác. Học sinh giỏi khoa học tự nhiên thường viết chuẩn mực hơn.

Thời trước học sinh viết đúng hơn. Thế hệ trước, nói chung viết tốt hơn. Mà thời trước nào có nhiều sách tham khảo về tiếng Việt như hiện nay. Trong công trình Từ điển về từ điển (1999), PGS Vũ Quang Hào cho chúng ta biết tới lúc ấy ở Việt Nam đã có 18 từ điển chính tả, 7 từ điển ngữ pháp, 23 từ điển thành ngữ, 10 từ điển tục ngữ, 8 từ điển đồng nghĩa, 6 từ điển trái nghĩa, 7 từ điển giáo khoa, 10 từ điển học sinh, 220 từ điển thuật ngữ, 48 từ điển tiếng Việt.

Vậy thì, vì sao hiện nay xã hội viết sai hơn thời trước và sai quá nhiều? Chắc chắn sách giáo khoa dở không phải là nguyên nhân duy nhất.

Viết sai nhìn từ phía Nhà nước và công luận

Kinh nghiệm nước ngoài: Người nước ngoài, nhất là Pháp, Anh, Mỹ… rất sợ viết, nói những câu sai. Thời nay, vì có băng ghi âm nên không còn chuyện “khẩu thiệt vô bằng”. Họ lo một lời thất thố, một câu viết sai có thể bị đem ra nhạo báng cả chục năm sau. Sợ viết sai nên người Pháp thường xuyên dùng từ điển khi viết lách. Quan chức càng cao càng thận trọng trong ngôn từ. Thôi thì viết có sách, có từ điển. Bên cạnh việc dùng dư luận xã hội, người ta còn dùng hình thức chế tài với những người nói sai. Theo một bộ luật mới đang được bộ Thông tin truyền thông Nga soạn thảo, “các quan chức và chính trị gia Nga sẽ bị phạt nếu phát âm sai các từ hoặc sử dụng ngôn từ thô lỗ trong các bài trả lời phỏng vấn”. Có điều, luật này khó thực hiện vì “chưa có từ điển nào được dùng làm chuẩn phát âm và khái niệm thế nào là “thô lỗ” cũng chưa được luật pháp quy định” (TT, 2.7.2009).

Chuyện viết đúng sai còn liên quan trực tiếp đến cuộc sống của bạn. Viết sai thì bị loại: “Nhiều thanh niên Nhật thất nghiệp vì viết sai chính tả” (TT, 19.2.2002).

Kinh nghiệm Việt Nam thời xưa: từ xưa xã hội Việt Nam đã không đồng tình với lối dùng tiếng Việt tuỳ tiện, bừa bãi. Những người viết sai thường bị chê cười, phê phán. Trong Phụ san Văn Nghệ số 5.1993, Nguyễn Đức Bính kể lại chuyện sau: Hồi đó báo chí bị kiểm soát rất gắt gao, khó lòng nói được những gì muốn nói. Nhân có một “cụ nghè” viết một bài công kích cộng sản, Ngô Tất Tố xem bài ấy, lấy làm giận lắm, bèn tìm cách sửa người ấy một mẻ. Sau khi tìm được một vài câu văn bất thông trong bài đó, Ngô tiên sinh liền viết một bài chỉ ra những chỗ văn dốt trong bài này rồi buộc tội “cụ nghè” âm mưu phá hoại quốc văn và bôi nhọ đạo Khổng. Ông ví “cụ nghè” như thầy đề trong truyện tiếu lâm sau: Viên tri huyện cử thầy đề đi tịch ký nhà một người bị án. Thầy đề, theo luật lệ, lập biên bản ghi tất cả những tài sản của nhà này. Còn lại một cái váy nâu đàn bà, thầy đề nghĩ mãi không biết ghi bằng chữ gì. Cuối cùng thầy nảy ra một ý: cái váy nâu ở địa phương này người ta gọi là cái “xống nâu”. Thầy đoán rằng tại người ta đọc chệch chứ thật sự phải là cái “sống lâu”. Thầy đề bèn hạ bút đặt tên cho chiếc váy nâu là “thọ nhất bức”. Ngô Tất Tố kết luận rằng học lực của cụ nghè cũng xấp xỉ học lực của thầy đề. Bài công kích cộng sản của “cụ nghè” làm sao có giá trị được nữa!

Thời nay: Từng có người định dùng chế tài để hạn chế nạn dùng sai tiếng Việt. Theo tin từ TT, 28.12.2004, giám đốc Điện lực Đà Nẵng Lê Thanh Minh đã mạnh dạn ra quyết định phạt công chức trong ngành viết sai tiếng Việt. Không rõ quyết định này có được thực thi không. Nếu ở đâu cũng có vài ba giám đốc như vậy, hoặc lý tưởng hơn nữa nếu người đứng đầu tỉnh với nhận thức xả ngôn từ bậy bạ, làm hỏng tiếng Việt cũng là một hành vi chống lại cộng đồng, dám ra quyết định xử phạt những ai “xả rác” ngôn từ ra xã hội thì nạn viết sai tiếng Việt chắc chắn giảm đi nhiều.

Không đưa tiêu chí “có khả năng dùng chuẩn mực tiếng Việt” vào việc thi tuyển công chức, đề bạt cán bộ nên viết sai không chút trọng lượng gì trên con đường quan chức. Kết quả là lời kêu gọi giữ gìn sự trong sáng tiếng Việt của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng ngày nào chỉ dừng lại ở lời kêu gọi. Nhà nước cần có những chính sách thích đáng, cụ thể để hạn chế những người dùng không chuẩn mực tiếng Việt trong cơ quan công quyền. Hãy đưa việc viết đúng tiếng Việt thành tiêu chí tối thiểu trong việc xét tuyển công chức và đề bạt cán bộ.

GS.TS Nguyễn Đức Dân - Minh hoạ: Hồng Nguyên

  
  
Đánh giá bài viết:  

(1 điểm,1 lần)

Các ý kiến (4)
nông dân
Khi người Châu âu đưa ký tự La tinh để ký âm tiếng Việt họ phát hiện tiếng Việt quá nhiều ngữ điệu theo vùng miền cho nên họ quy định tiếng Việt và chữ Việt chuẩn trong giao dịch ,trong hành chính . những năm 50 ở thế kỷ20 trở về trước trong nhà trường học sinh đi học thật khổ khi luyện đọc và luyện viết sao đúng chuẩn bởi sờ nặng(S) sờ nhẹ (X),lờ dài(L) lờ ngắn(N) dê trên (D) dê dưới ( Gi) vv…, của sách giáo khoa .Ngoài xã hội các văn tự hành chính cũng phài dủng từ chuẩn ,báo chí,đài phát thanh, cũng vậy.Chính phủ bảo hộ và cả sau này chính phủ Sài gòn có cả quy định ngôn ngữ chuẩn là tiếng Hà nội khi phát thanh .Chính vì có chuẩn mới có “ngọng” ,Ai nói và viết không đúng chuẩn là nói “ngọng “ bị chê cười .Ngày nay pha tạp nhiều địa phương nào cũng cho tiếng nói ,ngữ điệu quê hương mình là chuẩn và nói sao viết vậy Không ít người nước ngoài học tiếng Việt qua thày nói ngọng tiếng Việt nghe họ nói tùm lum hay đáo để
THUỶ HƯƠNG
Ngôn ngữ nói và ngôn ngữ viết có thể nói là khác nhau. Nói thì thưòng nói lướt là chủ yếu, ngôn từ thì thoải mái hơn, không câu nệ cú pháp đúng sai, chỉ miễn sao người nghe họ hiểu là được. Còn viết thì lại khác, cần đúng cú pháp, đúng chính tả, thì nghĩa mới đuợc rõ ràng, mọi người mới có thể hiểu rõ. Nhưng vì một số địa phương, có tiếng địa phương khác nhau, cùng với cách phát âm không được chuẩn. Vì thế cho nên "nói sao viết vậy". Cho nên cũng lắm lúc họ sai chính tả mà đến bản thân họ cũng không nhận thấy điều đó.
Nguyễn Văn Tuấn
Hơn 80 triệu người Việt hiện vẫn chưa có ai nói đúng chính tả hết thì biết lấy ai đây để làm thầy. Và để có đủ thầy, nhà trường đã buộc các giáo viên dạy tiếng Việt phải làm một việc còn tệ hơn “chửi cha” người ta là “pha tiếng” khi cố đọc cho đúng chuẩn. Vả chăng, không hiểu sao nhà trường lại chủ trương giải quyết một việc dễ làm hơn (là viết đúng chính tả) bằng một biện pháp khó làm hơn (là nói đúng chuẩn). Ấy là chưa kể tới một thách thức còn khó vượt hơn nữa: bắt cả thầy lẫn trò phải thi nhau huỷ diệt tiếng địa phương, thứ tài sản văn hoá quý của cả một vùng, để hoàn thiện kỹ năng chính tả cho học trò. Điều đáng nói là dù cả thầy lẫn trò có thành công mĩ mãn trong việc giúp nhau đọc đúng chuẩn thì các em vẫn chưa thể viết đúng chính tả. Bởi lẽ không có một thứ chữ viết nào hoàn toàn độc lập với mặt âm mà từ đó nó sinh ra, nhưng cũng đừng nên quên ngôn ngữ viết và ngôn ngữ nói, mặt chữ và mặt âm vốn có những đặc điểm khác nhau, chức năng khác nhau, và do đó sự tồn tại cùng hành chức và phát triển không giống nhau.
Để chặn đứng tệ viết sai chính tả phổ biến hiện thời, chúng ta cần dứt khoát chối bỏ đối sách vô bổ là cố đọc đúng chuẩn và bền bỉ giúp mọi người nhớ chính xác mặt chữ của từng từ ngữ. Vì theo nhà ngữ học Phan Ngọc, “phần lớn những người viết đúng chính tả hiện thời đều dựa vào biện pháp này”. Nhất là những từ ngữ có vấn đề chính tả trong vốn từ tiếng Việt thông dụng.
Nguyễn Phúc Đức
Tại sao mãi tới giờ tình trạng viết sai chính tả ở ta vẫn còn phổ biến đến mức đáng báo động? Phải chăng vì những kẻ viết sai đã trả hết lại cho thầy mọi tri thức chính tả từng được học? Hay là họ vẫn bỏ ngoài tai bao mẹo luật chính tả hay ho từng được không ít tác giả đề nghị trong nhiều thập niên qua? Muốn trả lời thoả đáng mấy câu hỏi ấy, có lẽ chúng ta còn phải trả lời thêm câu hỏi nữa: đâu là nguyên nhân sâu xa dẫn đến đủ loại “hạt sạn chính tả” hiện gặp? Những hạt sạn chính tả hiện gặp, theo tôi, đa phần đều chỉ do một nguyên nhân sâu xa: người viết quên mất mặt chữ các từ ngữ cần viết rồi đành ứng phó theo đối sách “đọc sao - viết vậy”, một đối sách họ từng nhớ nhập tâm ngay từ những năm mới cắp sách tới trường lần đầu qua việc học đọc theo kiểu đánh vần. Hơn nữa, đối sách này còn được gia thêm sức nặng bởi chủ trương dạy chính tả mà sách giáo khoa tiếng Việt hiện đang đề cao là cố luyện cho học sinh đọc đúng chuẩn, vì nhà trường tin chắc rằng hễ đọc đúng là các em tự khắc viết đúng. Tiếc thay, lối dạy này đã quên mất một điều là dạy chính tả thông qua chính âm (cách đọc đúng chuẩn) là một chiến lược sai lầm ngay từ điểm xuất phát.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Trong buổi sáng 9.3, tại phòng trình diễn chiếc máy phát điện chạy bằng nước, SGTT đã gặp GS.TS Nguyễn Đăng Hưng, chuyên gia nghiên cứu về vật lý hàng không - không gian. Ông trình bày quan điểm cá nhân về những vấn đề xoay quanh “phát minh” trên.

Xem thêm »

18:31 ngày 22.05.2012
SGTT.VN - Sáng 22.5, sở Giáo dục và đào tạo Hà Nội tổ chức lễ tuyên dương, khen thưởng học sinh giỏi tiêu biểu thủ đô năm 2011. Đây là năm học sôi động và hiệu quả với ngành giáo dục thủ đô.