sgtt.vn, 23.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 10.01.2011, 07:45 (GMT+7)

Không gian tiếng Việt

Viết i hay viết y?

SGTT.VN - Có một quy tắc bất thành văn về tính thẩm mỹ trong chữ Việt: hình chữ phải đẹp. Điều này dẫn tới hiện tượng “phá rào” với quy định viết i/y hiện nay.

Đó là quy định ngày 30.11.1980 của bộ Giáo dục về chính tả liên quan đến hai chữ y và i, như sau: “… trường hợp các âm tiết có nguyên âm i ở cuối thì viết thống nhất bằng i, trừ uy, như duy, tuy, quy…; thí dụ: kì dị, lí trí, mĩ vị. Chú ý: i hoặc y đứng một mình hoặc đứng đầu âm tiết vẫn viết theo thói quen cũ, thí dụ: ý nghĩa, y tế, ỉ eo, ầm ĩ, im, yêu”.

Hiện nay có những ý kiến trái chiều với quy định này.

Những điều còn bỏ qua

Chữ viết là quy ước, chuẩn mực chính tả cũng là quy ước. Chữ Việt là loại chữ viết ghi âm. Khi ta nói, mỗi tiếng là một âm tiết. Mỗi âm tiết gồm có ba bộ phận: âm đầu – vần – thanh điệu. Mỗi vần lại chứa các thành phần nhỏ hơn: vần = âm đệm – âm chính – âm cuối. Như vậy, âm đầu, vần (âm đệm, âm chính, âm cuối), thanh điệu là những yếu tố có liên quan đến chuẩn mực chính tả.

Quy định trên không chú ý tới thói quen khi viết âm tiết có bán nguyên âm đứng cuối được ghi bằng y hoặc i. So sánh tay/tai, hay/hai. Cùng một nguyên âm, có i đứng cuối thì sẽ đọc dài ra, có y đứng cuối thì đọc ngắn đi. Lúc này nguyên âm a thể hiện âm vị /ă/ nên không ít học sinh mắc lỗi viết tăy, hăy.

Quy định không nói tới công dụng của y hay i đứng cuối âm tiết để phân biệt hai vần uy/ui: thuý khác với thúi, quý khác với cúi

Quy định cũng không đề cập tới quy tắc viết bằng chữ y trong những trường hợp:

+ Viết yê, ya khi nguyên âm đôi này đứng sau âm đệm /w/: Nguyễn Khuyến, đêm khuya.

+ Viết y sau chữ qu~ (bán nguyên âm u đứng sau /k/): quy luật, quy ước, quyền lực, quyết định…

+ Viết yê khi âm tiết vắng phụ âm đầu và là nguyên âm đôi /ie/: yến, yểm trợ, yêng hùng, niêm yết, uyển chuyển, yên tâm… Như vậy, viết yêu không phải là “viết theo thói quen cũ” như nhận định trong quy định đã nêu.

Quy định trên không chú ý tới một quy tắc bất thành văn về tính thẩm mỹ trong chữ quốc ngữ: hình chữ phải đẹp, nghĩa là có sự cân đối về độ cao giữa các con chữ trong từ ngữ.

+ Dù đứng một mình hay đứng cuối trong các từ phiên âm thì gốc sao phải viết vậy: dao i nốc (inox → inoxydable → không gỉ), muối i ốt… Nguyên âm /i/ đứng cuối nhưng vẫn phải viết là khí ôxy, khí hy đrô.

Những điều chưa chuẩn

Quy định trên không chú ý tới một quy tắc bất thành văn về tính thẩm mỹ trong chữ quốc ngữ: hình chữ phải đẹp, nghĩa là có sự cân đối về độ cao giữa các con chữ trong từ ngữ. Khái niệm này được hiểu như sau:

– Ghép những phụ âm cùng độ cao với /i/ thì có khuynh hướng dùng i: si mê, mị dân, chim ri, rằn ri, rên rỉ, xanh rì, kẻ sĩ, vĩ mô, vi phạm, vì sao, vì vậy, vị trí... Gia Định Báo viết bán sỉ (số 6.5.1882), không thấy số nào viết bán sỷ. “Thói quen viết ỉ eo, ầm ĩ, im…” (quy định) phản ánh quy tắc này.

– Khái niệm cân đối còn được hiểu là trong một từ nếu con chữ một phụ âm nhô cao lên thì ta viết y nhằm tạo ra sự hài hoà trên dưới. Viết thì phần trên và phần dưới chữ này cân đối với nhau, còn viết thì phần dưới chữ này hơi bị hụt. Vì vậy trong báo Nông Cổ Mín Đàm năm 1902, chúng ta gặp: Lý văn Ngọc; chánh lý; chưởng lý; mạng lý (11.1); không lý vì bộ tướng vậm vỡ; có lý lắm (27.3). Cũng lý do tương tự, trong Gia Định Báo năm 1881, 1882 chúng ta gặp ký tên (26.12); thơ ký (12.2); trong kỳ 15 ngày (15.3)…; trong Nông Cổ Mín Đàm năm 1902, chúng ta gặp xem kỹ (6.3); ích kỹ (9.1, sai thanh hỏi); Nam-Kỳ; dầu thắng kỳ nhứt; anh lấy làm kỳ (24.7); chẳng kỳ lòng súng lớn nhỏ; cho kỷ càng (21.8, sai thanh ngã)… Chúng ta còn gặp thanh ny hồi tục, mỹ danh, làng Bình-hy… Cách viết Hoa Kỳ cũng nằm trong hệ thống trên. Trong những âm tiết vừa dẫn không gặp cách viết “trường hợp các âm tiết có nguyên âm i ở cuối thì viết thống nhất bằng i” như trong quy định.

– Còn “viết theo thói quen cũ, thí dụ: ý nghĩa; y tế...” vẫn phản ánh luật cân đối trong chữ quốc ngữ: dùng y trong ý nghĩa, y tế để có sự cân đối giữa hai tiếng trong một từ ghép.

– Trường hợp ngoại lệ “trừ uy (thì viết y) như duy, tuy, quy…” thì báo thời đó lại viết ngược lại: trong Nông Cổ Mín Đàm, chúng ta gặp nhơn gian qui Sở Khanh, vinh qui, Lão – kị – qui – y (3.4.1902).

– Kích thước con chữ cũng là một lý do thẩm mỹ: chữ i ngắn hơn chữ y tạo ra ấn tượng là một đối tượng nhỏ. Vậy nên có khuynh hướng dùng i ngắn cho những đối tượng tạo ra ý niệm nhỏ: li ti, tỉ mỉ, vi tính; chi li, chi tiết; chơi bi, sân si, lí nhí… chứ không ai viết chơi by, tỷ mỷ, chy ly, chy tiết, vy tính…

Có những thói quen ngôn ngữ không tìm được lý lẽ

Trong tiếng Pháp hiện nay có từ poids (trọng lượng). Thuở xưa, từ này được viết là pois. Tới thời Phục hưng có người cho rằng nó do từ Latinh pondus mà thành, vậy phải thêm d vào sau i mới đúng, thế là người ta đổi pois thành poids. Về sau có người chứng minh được pois chính do từ Latinh pensum (vật được cân xem nặng nhẹ thế nào) mà ra, nhưng người Pháp đã quen dùng poids mất rồi. Vậy là poids vẫn giữ nguyên cho đến ngày nay.

Trong tiếng Việt có những biến thể trong cách viết i/y. Một từ là đẹp, mọi người quen viết nước Mỹ, châu Mỹ nhưng lại viết mĩ mãn. Những biến thể như vậy gặp rất nhiều. Điều đó là bình thường, không có gì đáng tranh cãi.

Tóm lại: Cách viết i/y trong quy định của bộ Giáo dục không phù hợp với tâm lý người Việt và thực tế tiếng Việt nên chúng ta thường “vượt rào” hoặc mắc lỗi trước quy định này. Nên chấp nhận những biến thể trong cách viết i/y.

GS.TS Nguyễn Đức Dân

  
  
Đánh giá bài viết:  

(129 điểm,27 lần)

Các ý kiến (3)
Huỳnh Phan
Đồng ý với phân tích của tác giả phần "những điều còn bỏ qua" nếu quả quy định ngày 30/10/80 của Bộ giáo dục sơ sót như thế. Riêng phần "những điều chưa chuẩn" có vẻ những phân tích của tác giả chưa thật thuyết phục. Tôi không tin rằng có "một quy tắc bất thành văn về về tính thẩm mỹ trong chữ quốc ngữ: hình chữ phải đẹp, nghĩa là có sự cân đối về độ cao giữa các con chữ trong từ ngữ". Bởi vì khi nói đến quy tắc thì nó phải được áp dụng cho cả (hay ít ra phần lớn của) hệ thống, quy tắc ở đây chỉ áp dụng cho trường hợp duy nhất lớp các từ gồm 2/3 con chữ có chứa i/y. Thử nghĩ xem có cân đối gì cho các từ cùng cách cấu tạo như vậy, chẳng hạn ba,dê,ho,ké,lo,lư... hoặc tất cả những từ còn lại khác. Hoặc nếu cho rằng cách viết li ti, tỉ mỉ... có tính thẩm mĩ (có lẽ đúng hơn là tính hình tượng) hơn thì có lẽ ta nên viết vĩ đại thành vỹ đạy vì cách viết sau gợi ra cảm giác to tát nhiều hơn! Tôi cho rằng những thay đổi trong cách viết i/y ghi nhận được trong lịch sử chữ quốc ngữ là những cố gắng để làm chữ viết ta khoa học và hệ thống hơn, dĩ nhiên trong đó có cả những cố gắng cảm tính và có cả xé rào nữa. Những ví dụ mà tác giả nêu ra từ báo Nông Cổ Mín Đàm có thể là một cố gắng để vượt lên thời kì Trương Vĩnh Kí, Huình Tịnh Của (lưu ý lúc đó Huỳnh Tịnh Của viết họ của ông với con chữ i thay vì y như hiện nay) vì thế, như tác giả có nêu, vẫn còn có điều chưa thật phù hợp, còn cách viết i/y bừa bãi hiện nay có vẻ là một sự xé rào hơn là dựa trên cơ sở khoa học ngôn ngữ thật sự. Tuy nhiên, tôi cũng đồng ý với tác giả là thói quen giữa một vị trí quan trọng trong ngôn ngữ, chẳng hạn ngày nay có lẽ chúng ta không thể nào chỉnh từ "thống kê" cho đúng thành "thống kế"... Vì vậy, với một vấn đề ngôn ngữ (mới) những người có trách nhiệm cần cố gắng để xử lí thật đúng đắn ngay từ đầu trước khi hình thành thói quen trong cộng đồng tránh để lập lại những thói quen sai như đã thấy trong lịch sử. Cuối cùng, tôi vẫn nghĩ rằng những quy định của Bộ giáo dục vẫn có vẻ hợp lí hơn (dĩ nhiên phải điều chỉnh bổ sung những chỗ còn thiếu sót như tác giả đã chỉ ra và những bất cập có có thể khác), làm cho cách viết nhất quán, chính tả đơn giản và cũng phù hợp với loại chữ viết ghi âm của tiếng Việt hiện nay.
Anh Ngọc
Bài viết phân tích của GS Nguyễn Đức Dân rất hay và chính xác. Bộ Giáo dục nên có những quy định cụ thể về cách viết chính tả để hạn chế tình trạng viết sai lung tung như hiện nay. Kể cả những sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành ngôn ngữ vẫn thường xuyên viết sai. Trong khi nếu có những quy tắc cụ thể, chính xác thì viết tiếng Việt ko quá khó đến mức cứ lẫn lộn i và y, dấu hỏi, ngã,...
Hà Dương Tuấn
Thật ra trong chính tả tiếng Việt chỉ còn vấn đề âm /i/ (viết i hay y) mà thôi, vì quy định 1980 đã tỏ ra không thực tế. Hoan nghênh GS Nguyễn Đức Dân đã đề ra giải pháp cho âm /i/ cuối dựa trên phụ âm đi trước là có hình dạng cao hay thấp mà dùng i hay y đúng thực tế trong đa số trường hợp và lý giải bằng tính đối xứng của thẩm mỹ (nếu cùng không viết hoa). Nhưng thiết nghĩ trong ngôn ngữ thì sự đồng thuận quan trọng hơn tính thẩm mỹ, vì vậy có ngoại lệ như chữ mỹ hoặc chữ li là chuyện thường (ngoài ra nên giữ cả ly lẫn li; không cần cứng nhắc mỗi âm chỉ có một cách viết nếu ý nghĩa khác nhau, chẳng hạn như thế cho phép phân biệt một chữ gốc Hán Việt với một chữ thuần Việt). Chỉ những trường hợp không có đồng thuận mới cần giải quyết bằng một nguyên tắc như nguyên tắc GS Nguyễn Đức Dân nêu ra. Xem từ điển thì thấy các trường hợp /i/ đứng đầu tiếng hay /i/ đứng giữa tiếng cũng không có tranh cãi. Vì vậy chỉ còn trường hợp /i/ đứng một mình. Trong 12 cách viết i í ì ỉ ĩ ị và y ý ỳ ỷ ỹ ỵ có lẽ cũng không cần loại trừ hai cách viết cùng dấu thanh mà khác nhau (nếu ý nghĩa khác nhau), thí dụ như í!  tán thán hay ý trong ý tưởng; lợn ỉỷ lan... do đó chỉ cần từ điển giải thích cho rõ ý nghĩa (hoặc không có ý nghĩa) của mỗi cách viết là được.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Trong buổi sáng 9.3, tại phòng trình diễn chiếc máy phát điện chạy bằng nước, SGTT đã gặp GS.TS Nguyễn Đăng Hưng, chuyên gia nghiên cứu về vật lý hàng không - không gian. Ông trình bày quan điểm cá nhân về những vấn đề xoay quanh “phát minh” trên.

Xem thêm »

18:31 ngày 22.05.2012
SGTT.VN - Sáng 22.5, sở Giáo dục và đào tạo Hà Nội tổ chức lễ tuyên dương, khen thưởng học sinh giỏi tiêu biểu thủ đô năm 2011. Đây là năm học sôi động và hiệu quả với ngành giáo dục thủ đô.