Diễn đàn “Tội ác dễ dàng bột phát do đâu?”
“Không ai tự dưng thành kẻ sát nhân…”
LTS: Phải mất khá nhiều thời gian, chúng tôi mới thuyết phục được Đ.Đ.A, quê Nghệ An, một bạn trẻ 26 tuổi từng phạm tội giết người trong một lúc mất bình tĩnh, kể lại câu chuyện của mình. Có thể câu chuyện này không đem lại một kiến giải nào mới, nhưng đó chính là góc nhìn trực diện cần thiết để soi rọi thấu đáo mọi khía cạnh mà diễn đàn đặt ra.
|
Nếu lường trước giây phút này, có lẽ không ít người đã kiềm chế được mình. Ảnh: minh hoạ: Huỳnh Trí Dũng
|
Tôi vào Sài Gòn làm việc cho một công ty được hai năm thì bị điều xuống Bà Rịa – Vũng Tàu nhận nhiệm vụ khác ở một cơ sở dưới đó. Trước khi đi, tôi được nghỉ phép về nhà mười ngày. Khi vào lại ngay bữa cơ quan ăn lễ. Vì không có mặt hôm trước nên tôi không biết mình được giao nấu ăn, dọn vệ sinh nhà ăn. Tôi đi ra ngoài uống càphê, sau đó có nhậu một chút rồi về ngủ.
Đầu giờ chiều, tôi dậy thì tổ trưởng nói: “Mày xuống dọn nhà ăn”. Tôi đi nhưng tổ trưởng cứ chửi vói, có ý nói tôi trốn việc. Tôi rất bực, cãi lại. Hai thằng nói qua nói lại thì đấm nhau. Thấy bạn của hắn đông quá, tôi bỏ chạy về phòng. Tầm ba giờ chiều tôi nghe một đồng nghiệp nhắn: “Có phải mày dọn nhà ăn không, đi xuống dọn chứ ngồi đó làm gì?” Tôi lật đật đi. Sợ bọn kia lại kiếm chuyện nên sẵn có con dao gọt trái cây cạnh đó, tôi lấy bỏ vào túi quần.
Lúc đi lên bậc thềm nhà ăn thì cũng vừa gặp thằng kia đi ra, nó lại tiếp tục chửi thề. Tôi cự lại thì nó sấn đến đòi đánh. Máu nóng nổi lên, tôi rút dao khua loạn xạ. Tâm lý con người ta khi bị xúc phạm thì chẳng mấy ai giữ được bình tĩnh, huống gì tôi trước đó đã kiềm chế rồi nhưng lại diễn ra tiếp thì làm sao kiềm chế được nữa. Tôi rút dao đâm loạn xạ chỉ để nhằm cảnh cáo hắn. Thật lòng là như vậy. Tôi đâu có khùng mà không biết mình giết người thì chuyện gì sẽ xảy ra. Ngay cả khi chạy đi, ngoảnh lại thấy hắn ngã vật dưới đất, tôi cũng nghĩ chắc hắn không sao.
Tôi chạy ra ngoài chờ cho mọi chuyện ổn định thì vào để thừa nhận với lãnh đạo cơ quan việc mình đã đánh nhau. Đến lúc này thì tôi mới biết hắn chết rồi. Tôi đứng chết trân, cảm giác tim mình nghẹt thở. Lúc đó trong đầu cũng đã hiện lên suy nghĩ mình giết người ta thì mạng đổi mạng, mình sẽ bị xử bắn.
… Rồi tôi bị đưa vào trại tạm giam chờ ngày ra toà. Vừa lo gia đình biết chuyện sẽ rất buồn, vừa ân hận chỉ vì một phút thiếu bình tĩnh mà mình phải đi tù, chết không có ý nghĩa gì hết. Nhiều đêm ngủ không được, tôi cứ thấy tiếc cuộc đời mình sao phí quá, chỉ vì chuyện quá đơn giản mà đánh đổi bằng một mạng người. Cái tiếng có thằng con giết người về đến quê thì làm sao gia đình tôi sống nổi. Nhưng rồi tin tức cũng về tới ngoài ấy. Bố tôi với cậu tôi bỏ hết việc ở quê, đón xe vào Long An để chia buồn với gia đình người ta, xin họ tha thứ cho tôi, rồi hai người lên Tây Ninh thăm tôi. Nhìn bố hốc hác, tóc bạc, tôi nghẹn cứng miệng. Chừng ấy năm bố mẹ nuôi lớn, tôi chưa một ngày trả hiếu mà bây giờ còn ném thêm cái tiếng nhơ nhuốc này lên người họ. Tôi đúng là kẻ chẳng ra gì.
|
Mời các chuyên gia, bạn đọc góp giải pháp
Sau hơn một tuần mở ra, diễn đàn đã nhận được trên 70 ý kiến của các chuyên gia và bạn đọc gửi về. Một số ý kiến chúng tôi đã trích đăng, còn lại bạn đọc có thể xem tại SGTT online ở địa chỉ www.sgtt.vn. Nhận thấy các phân tích đã phần nào luận giải được cơ bản nguyên nhân của vấn đề, chúng tôi sẽ tổng hợp tất cả các ý kiến trên số báo tới. Từ đề xuất của một số bạn đọc, mong muốn diễn đàn không chỉ dừng lại ở các phân tích nguyên nhân mà còn đưa ra được những giải pháp để góp phần cùng xã hội giải quyết vấn đề, chúng tôi trân trọng mời các chuyên gia và bạn đọc cùng hiến kế, góp các giải pháp về cho diễn đàn.
|
Sau đó thì ra toà, toà kết luận tôi giết người trong tình trạng bị kích động mạnh, bị người khác ép nên phải làm vậy. Lúc xử án, thấy gia đình người ta, người thân của tôi ngồi dưới khóc, tôi ray rứt lắm. Chẳng ai bảo, tôi tự nói lời xin lỗi gia đình người ta. Nói một tiếng cho nhẹ lòng chứ cũng biết người ta dễ gì mà tha thứ ngay. Rồi toà xử tôi án tù bảy năm, đền thêm ba mươi mấy triệu đồng.
Có vào tù mới thấy quý từng ngày mình sống ở ngoài. Trong đó có nhiều người là giang hồ đâm chém nhưng cũng không ít người phạm tội giống tôi, vì nóng tính, bốc đồng. Có đứa đang nói chuyện về vụ án của mình, kể đến khúc thằng kia chết, tự dưng nghẹn lời, nói không được nữa. Đứa khác thì yếu tâm lý, cứ ngủ là ám ảnh, gặp ác mộng, nên la hét sảng hoài. Tâm lý nặng nhất trong suốt thời gian ngồi tù là tôi thấy mình đã bỏ phí quá nhiều thời gian, không được ở gần gia đình, thua kém người ta. Ở tù hơn bốn năm, nhờ cải tạo tốt nên tôi được giảm án.
Là một người từng phạm sai lầm, tôi không dám khuyên dạy ai điều gì, nhưng tôi mong dư luận khi phán xét một con người, hãy nên bao dung và cho họ một con đường làm lại. Không ai tự dưng mà thành kẻ sát nhân, không ai muốn mình bị cuộc đời ruồng bỏ hết…
Trung Dũng (ghi)
>> Có chuẩn mực sống, người ta sẽ bớt ác
>> Tội ác dễ dàng bột phát do đâu?