sgtt.vn, 23.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 26.07.2010, 05:34 (GMT+7)

Không gian tiếng Việt

Tiếng Việt có mơ hồ, thiếu chính xác?

Trong bài này tôi chỉ đề cập tới hiện tượng mơ hồ – một câu có ít nhất hai cách hiểu, chứ chưa bàn tới kiểu người khôn ăn nói “nửa chừng”, hay làm trai cứ “nước hai” mà nói. Thứ tiếng nào cũng có những câu mơ hồ. Tiếng Việt không là ngoại lệ.

Đã từng có quan niệm “tiếng Việt là thứ tiếng của thi ca…” Ảnh minh hoạ: lịch thơ của nhà thơ Nguyễn Duy. Ảnh:

Đã từng có quan niệm “tiếng Việt là thứ tiếng của thi ca, tiếng Anh ­– thứ tiếng của thương mại, tiếng Pháp – thứ tiếng của ngoại giao”. Quan niệm xưa cũ này vừa khen lại vừa chê tiếng Việt: một thứ ngôn ngữ nhiều hàm ý thích hợp với đặc thù “ý tại ngôn ngoại” của ngôn ngữ thơ ca, nhưng cũng chính vì thế mà thiếu chính xác, mơ hồ trong diễn đạt.

Ngôn ngữ nào cũng mơ hồ

Hẳn bạn biết không ít truyện cười do có những câu không biết hiểu thế nào cho đúng. Nghe câu “Ba về làng hỏi vợ” quả là chúng ta không biết Ba về làng để cầu hôn hay xin ý kiến bà xã.

Năm 1969, trong một quyển sách nghiên cứu về ngữ pháp tạo sinh trong tiếng Anh, R. Jacobs và P. Rosenbaum đã chỉ ra câu tiếng Anh sau đây có sáu cách hiểu: “The seniors were told to stop demonstrating on campus”. Còn Iu. Aprexjan, nhà ngôn ngữ học Nga trong quyển sách Những quan niệm và phương pháp của ngôn ngữ học cấu trúc hiện đại xuất bản năm 1966 đã đưa ra một câu tiếng Nga có tới… 32 cách giải thích khác nhau kia đấy! Theo phép chuyển tự chữ Nga sang chữ Latinh câu này như sau: “Splochenie rabochikh brigad vyzvalo osuzhdenie tovarishcha ministra” (sự hợp nhất – của công nhân – của các đội – đã gây ra – sự phán xét – của đồng chí – của bộ trưởng).

Có sự mơ hồ do những từ đồng âm. Khi ông thầy bói gieo cho bà lão móm tính chuyện đi bước nữa một quẻ “Lợi thì có lợi (nhưng răng không còn)” ấy là ông đã chơi chữ trên hai từ lợi đồng âm. Số lượng từ đồng âm trong nhiều ngôn ngữ lớn gấp nhiều lần so với tiếng Việt. Tiếng Hàn chẳng hạn. Trong tiếng Hàn có rất nhiều từ gốc Hán. Tiếng Hán có bốn thanh, còn tiếng Hàn thì không. Mà chữ Hàn là thứ chữ ghi âm. Thế là rất nhiều từ Hán cùng vần khác thanh khi vào tiếng Hàn liền trở thành những từ đồng âm. Người Hàn đọc chữ Hàn nhiều khi cũng chẳng hiểu đích thực nghĩa. Ví dụ: có nhiều tiếng Hàn phát âm là sung nên khi viết từ Samsung công ty này đã phải chữ Hán tinh vào sau chữ sung để người đọc hiểu rằng Samsungtam tinh. Logo của Samsung là ba ngôi sao.

Giữa các ngôn ngữ tự nhiên có những kiểu mơ hồ giống hệt nhau.

Mơ hồ ở cấp độ cụm từ. Một cụm từ có thể dùng thể hiện nhiều kiểu quan hệ ngữ pháp khác nhau. Đây là hiện tượng mơ hồ ngữ pháp. Khi viết “sự phê bình truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan” chúng ta đã tạo ra một cụm từ mơ hồ. Người đọc không biết nên hiểu là “Nguyễn Công Hoan viết bài phê bình các truyện ngắn” hay “người ta phê bình các truyện ngắn của Nguyễn Công Hoan”. Tương tự danh ngữ tiếng Anh the shooting of the hunters, tiếng Pháp le tir des chasseurs hoặc tiếng Nga strel’ba okhotnikov đều có thể hiểu là sự bắn là của người đi săn mà cũng có thể hiểu là sự bắn người đi săn.

Mơ hồ ở cấp độ câu. Lấy câu so sánh làm ví dụ. Khi viết: “Tôi cũng thích trà như càphê” thì trà và càphê là hai đối tượng mà tôi thích như nhau. Khi viết: “Tôi cũng thích trà như anh” thì trà là đối tượng mà cả anh tôi đều thích. Còn câu “Tôi cũng thích cô ấy như anh” chấp nhận cả hai cách giải thích nên nó thành mơ hồ. Hoặc là cô ấyanh là hai người mà tôi thích như nhau. Hoặc là tôi và anh thích cô ấy như nhau. Trong tiếng Pháp và tiếng Anh, lối so sánh này cũng mơ hồ y hệt như vậy.

Có thể dẫn ra hàng loạt kiểu mơ hồ giống nhau giữa các ngôn ngữ tự nhiên. Tuy nhiên, ngôn ngữ nào cũng có những kiểu mơ hồ đặc thù. Cách đây hơn 50 năm, nhà văn hoá Phan Khôi đã “kiểm thảo đại danh từ” tiếng Việt. Theo ông, nó rắc rối quá. Vào một nhà lạ chẳng biết xưng hô thế nào với từng người cho phải phép, cho hợp với quan hệ tôn ti của họ trong gia đình ấy. Nhưng chính vì cách xưng hô khá tinh tế và mang màu sắc tôn ti, trọng – khinh, thân – sơ… này mà số lượng những câu mơ hồ liên quan đến lớp đại từ sở hữu ở tiếng Việt ít hơn hẳn so với các tiếng Nga, Anh, Pháp – những ngôn ngữ có lớp đại từ trung hoà về sắc thái nghĩa.

Vì sao nói tiếng Việt chính xác?

Nghe câu “Ba về làng hỏi vợ” quả là chúng ta không biết Ba về làng để cầu hôn hay xin ý kiến bà xã.

Nếu thiếu từ ngữ diễn đạt những khái niệm mới thì chúng ta vay mượn. Điều này đã và đang xảy ra với mọi ngôn ngữ. Vấn đề còn lại chỉ là khả năng diễn đạt chính xác của tiếng Việt. Tuy có những hiện tượng mơ hồ, nhưng phần lớn khi đặt trong tình huống giao tiếp cụ thể, hiện tượng mơ hồ đều mất đi. Hãy lấy hai câu khác nhau đúng một phụ âm cuối: “Chú tôi bị Mỹ bắn trong lúc đi càn” và “Chú tôi bị Mỹ bắn trong lúc đi cày”. Về lý thuyết hai câu này đều mơ hồ: Mỹ hay chú tôi đi càn/đi cày? Nhưng trong thực tế không có chuyện “Mỹ đi cày” ở Việt Nam nên câu sau là rõ ràng.

Hơn nữa, tiếng Việt có những phương thức diễn đạt chính xác và rõ ràng nội dung cần thông báo. Đó là phương thức dùng dấu câu, dùng trật tự từ, dùng từ hư, từ đồng nghĩa, thay đổi cấu trúc câu… Một ví dụ: “Ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp bảy quyển sách mới mua hôm qua”. Nếu muốn nói rõ “bảy quyển sách” chứ không phải là “Thầy giáo chủ nhiệm lớp bảy”, và đây là “sách mới” chứ không phải là “mới mua” thì chỉ cần thêm hai dấu phẩy: Ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp, bảy quyển sách mới, mua hôm qua. Nếu muốn nói là “biếu hôm qua” chứ không phải “mua hôm qua” thì chỉ việc đảo trật tự: Hôm qua ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp, bảy quyển sách mới mua. Nếu muốn nhấn mạnh tới mới mua thì hãy dùng cách thêm/thay từ: Hôm qua ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp, bảy quyển sách vừa mới mua.

Thực tế, chúng ta đã và đang dùng tiếng Việt để diễn đạt chính xác những văn bản quan trọng về ngoại giao, quân sự, thương mại, luật pháp… Tiếng Việt có đầy đủ khả năng diễn đạt chính xác những điều cần bộc lộ.

Bài này chưa bàn đến cách khai thác hiện tượng mơ hồ trong ngôn từ nghệ thuật.

GS.TS Nguyễn Đức Dân

  
  
Đánh giá bài viết:  

(64 điểm,16 lần)

Các ý kiến (6)
Nguyễn Hoàng

Có bốn điểm mà tôi muốn chia sẻ với tác giả bài này.

Thứ nhất, tôi chưa nghe ai nói tiếng Việt là ngôn ngữ của thi ca bao giờ cả. Trước đây, tôi cũng có nghe nói: “Tiếng Anh là ngôn ngữ thương mại, tiếng Pháp là ngôn ngữ văn chương, tiếng Tây Ban Nha là ngôn ngữ luật pháp, tiếng Đức là ngôn ngữ lý luận”. Tuy nhiên giờ chẳng còn ai gọi như vậy nữa. Vì mỗi ngôn ngữ có một đặc điểm riêng.

Thứ hai, câu “The seniors were told to stop demonstrating on campus” có sáu cách hiểu sao? Quả thật, tôi nghiên cứu mãi mà chỉ thấy câu này có hai cách hiểu mà thôi. Cách hiểu thứ nhất: người ta bảo các sinh viên năm cuối không được biểu tình trong học xá nữa. Cách hiểu thứ hai: người ta bảo các sinh viên năm cuối đi ngăn biểu tình (có thể của các sinh viên khác) trong học xá. Sao tác giả không chỉ ra sáu cách hiểu nhỉ?

 Thứ ba, câu “Tôi cũng thích trà như anh” đúng là mơ hồ thật. Nhưng nếu viết vầy sẽ không mơ hồ nữa: “Tôi cũng thích trà và thích anh nữa” nếu muốn so sánh anh với trà đều là những thứ tôi thích. Còn muốn nói cả tôi và anh đều thích trà như nhau thì nên nói: “Tôi cũng thích trà như anh thích trà vậy”. Tuy nhiên, câu trên khi diễn đạt bằng tiếng Anh lại….không có mơ hồ như nhiều người nghĩ đâu. Dịch câu trên ra tiếng Anh sẽ là như vầy: “I like tea as much as you”, thì câu đó sẽ có nghĩa là tôi thích trà nhiều bao nhiêu thì thích anh cũng nhiều bấy nhiêu vậy. Anh và trà là hai đối tượng được đem ra so sánh. Còn nếu viết thế này: “I like tea as much as you do” thì có nghĩa là anh thích trà bao nhiêu thì tôi cũng thích trà bấy nhiêu. Cả anh và tôi đều thích trà như nhau.

Thứ tư, dùng dấu phẩy để tránh hiểu lầm trong câu “Ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp bảy quyển sách mới mua hôm qua” là không ổn. Vì không thể dùng dấu phẩy để ngăn các bộ phận cấu thành câu được, làm vậy câu sẽ mất ý nghĩa và chưa đủ ý. Tôi sẽ sửa câu này như sau: “Hôm qua, ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm lớp Bảy quyển sách mới mua” hoặc “Hôm qua, ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm bảy quyển sách mới mua” hoặc “Ba đã biếu thầy giáo chủ nhiệm bảy quyển sách mới, mua hôm qua”. Các câu tôi sửa đều không dùng dấu phẩy để ngăn cách giữa đối tượng được biếu và vật biếu, vì làm thế câu sẽ cụt ý.

TRẦN NGỌC VUI

Lối so sánh “như” trong tiếng Anh có mơ hồ hay không? Xin trích dẫn một đoạn trong bài viết của GS Dân để tiện phân tích lối so sánh “như” trong tiếng Anh có mơ hồ y hệt như tiếng Việt mà GS Dân đề cập hay không: “…Còn câu “Tôi cũng thích cô ấy như anh” chấp nhận cả hai cách giải thích nên nó thành mơ hồ. Hoặc là cô ấy và anh là hai người mà tôi thích như nhau. Hoặc là tôi và anh thích cô ấy như nhau. Trong tiếng Pháp và tiếng Anh, lối so sánh này cũng mơ hồ y hệt như vậy”.  

Tôi không dịch câu “Tôi cũng thích cô ấy như anh” mà tôi giả dụ mình đang diễn đạt những ý nghĩ của mình bằng tiếng Anh. Liên từ (conjunction) as (như) có giúp cấp độ câu của tôi thoát khỏi sự mơ hồ không?

1. Nếu muốn diễn đạt “cô ấy và anh là hai người mà tôi thích như nhau”, tôi nói: I like her as I like you. Tôi thích cô ấy như thích anh vậy. Đùa tí chơi! Nếu tôi thích hai cô như nhau thì tôi dùng dạng so sánh làm chi. Tôi sẽ nói (xong rồi dọt lẹ): I like both of you. Anh thích cả hai em.

2. Nếu muốn diễn đạt “tôi và anh thích cô ấy như nhau”, tôi nói: I like her as you like / I like her as you do. Tôi thích cô ấy như anh thích cô ấy vậy. Trong tiếng Anh, có thể dùng do/does/did thay thế cho động từ thường (ordinary verb) đã đề cập trước đó trong câu. Thử so sánh: Sai: When in Rome, do like the Romans do. Đúng: When in Rome, do as the Romans do / Do in Rome as the Romans do. (Khi ở La Mã thì hãy làm theo người La Mã / Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc). Sao không dùng like mà dùng as? Cách dùng này được giải thích rất rõ trong cuốn “Sổ tay người dịch tiếng Anh” (Nhiều soạn giả, NXB Giáo dục, 1999): “As là liên từ, bởi vậy nếu danh từ / đại từ có thể có một động từ đi cùng thì dùng as” (trang 136). Ở đây ta thấy: the Romans (danh từ) đi cùng với do (động từ). Cũng có thể giải thích bằng công thức: like (giới từ) + noun (danh từ) /pronoun (đại từ), tức là không thể dùng giới từ like với động từ theo sau. Như vậy, trong các dạng so sánh này thì tiếng Anh có quy tắc hẳn hoi. Nắm vững quy tắc sử dụng, làm sao tự biến cấp độ câu của mình thành mơ hồ, thiếu chính xác.

Về chuyện phiên âm tiếng Hàn, GS Dân cho rằng có nhiều tiếng Hàn phát âm là sung. Nói về đồng âm thì đúng, nhưng tôi xin góp ý như sau: Nguyên âmㅓtrong 삼성 (tam tinh/ba ngôi sao) nên được phiên âm quốc tế/tiếng Việt, như eo, o hoặc ơ để tránh nhầm với nguyên âm ㅜ, vốn được phiên âm là oo hoặc u. Theo Bảng phụ âm và nguyên âm Hangul trên Wikipedia, ㅓ được phiên âm là eo. Trong cuốn “100 từ đầu tiên trong tiếng Hàn” (Nhân Văn biên dịch, NXB Thanh Niên, 2002), nguyên âm này được phiên âm là o (trang 10), và là ơ (trang 12) trong cuốn “Các nguyên tắc phát âm & luyện phát âm tiếng Hàn” (Lê Huy Khoa, NXB Trẻ, 2004) . Tóm lại, nếu viết “tiếng Hàn phát âm là sung” và để nguyên là sung (không phiên âm), vậy thì sẽ đọc như thế nào. Chẳng lẽ phát âm là sung như trong sung túc, sung lắm của tiếng Việt?

Trần Văn Tĩnh
Một số từ ngữ thường rất mơ hồ, không kể tới ngữ cảnh, với những ý nghĩa của chúng không đơn thuần và không xác định mà còn không rõ ràng. Ví dụ, từ giàu có luôn mơ hồ, vì nó không bao giờ rõ ràng sự giàu sang một con người có được là bao nhiêu trước khi dành để gọi họ giàu sang. Không giống như tối nghĩa mơ hồ có một số nguyên do. Đôi khi mơ hồ chỉ phản ánh sự nhầm lẫn của chúng ta. Ví dụ, ở độ tuổi nào một người được gọi là "trung niên"? Và một người bị hói như thế nào trước khi chúng ta gọi một cách chính xác là người đó "bị hói đầu"? Tuy thế, ở những thời điểm khác, mơ hồ không liên quan tới sự khiếm khuyết về mức độ rõ ràng nhưng đúng hơn là sự bào mòn tự nhiên của ngôn ngữ. Những từ ngữ nào trở nên cằn cỗi do việc lạm dụng, làm mất đi tính chính xác mà chúng có. Những từ thuộc về phạm trù này bao gồm tốt, thú vị, tuyệt, tao nhã và được ưa chuộng. Trong điều kiện một vài từ mơ hồ chứa đựng quá nhiều nghĩa, chúng sẽ mất đi tính chính xác. Ví dụ: dân chủ, nghệ thuật, sự tiến triển, văn hóa và thậm chí ngay cả từ mơ hồ. Trong những trường hợp như thế những thuật ngữ cần được định nghĩa trước khi sử dụng.
Dương Thu Lan
Kho tàng ngôn ngữ học đã mở ra cho bao lớp thế hệ tương lai một chân trời kiến thức cùng tận để thâm nhập và lãnh hội tất cả các lĩnh vực nội tại trong cuộc sống quanh ta. Với một lượng kiến thức rộng lớn và bao la đó cùng muôn vàn cách lý giải sẽ không tránh khỏi các hiện tượng sai lầm trong ngôn ngữ như câu sai, câu mơ hồ, hiện tượng dư từ,… Chính điều đó là nỗi băn khoăn của tất cả các người con xứ Việt. Việc khắc phục các hiện tượng này sẽ giúp hoá giải được bao hiểu lầm và giúp người học hay người dịch cảnh giác được những câu thoạt nhìn có vẻ bình thường nhưng tiềm tàng trong nó là bao cách hiểu khác nhau. Việc nâng cao hiệu quả sử dụng tiếng Việt trong các phong cách chức năng sẽ giúp ta dễ dàng thuận lợi hơn trong việc sử dụng ngôn từ truyền đạt tư tưởng cho đối tượng đối diện. Việc khắc phục những sai lầm đó tạo điều kiện tốt cho việc học tập, trao đổi kiến thức của những các học viên nước ngoài nghiên cứu học ngôn ngữ tiếng Việt của dân tộc Việt Nam trong thời buổi kinh tế thị trường hiện nay.
Trần Thủy Vịnh
Hiện tượng mơ hồ được xem là một trong những hiện tượng có tính phổ quát của ngôn ngữ vì mối quan hệ võ đoán giữa kí hiệu (sign) có số lượng hữu hạn và sở chỉ (reference) có số lượng hầu như vô hạn. Vì thế, trong ngôn ngữ, có một quy luật tiết kiệm vô cùng kì diệu là dùng cái hữu hạn để biểu hiện cái vô hạn. Quy luật này thể hiện ở tất cả các mặt ngữ âm, từ vựng và ngữ pháp. “Ở ngữ âm, với vài chục âm vị, bằng cách kết hợp khác nhau có thể tạo nên một số lượng rất lớn các âm tiết. Về mặt từ vựng, quy luật tiết kiệm của ngôn ngữ thể hiện ở chỗ: cùng một hình thức ngữ âm có thể diễn đạt nhiều nội dung khác nhau. Trong ngữ pháp, với một lượng từ hữu hạn, có thể tạo ra các câu biểu hiện toàn bộ thế giới tư tưởng phong phú và đa dạng của con người”. Với người bản ngữ, trong giao tiếp, hầu hết những phát ngôn mà các nhà ngữ học xem là mơ hồ đều có nghĩa rõ ràng nhờ vào ngữ cảnh, trọng âm, ngữ điệu v.v. Với họ, hiện tượng này có lẽ rõ ràng nhất trong các tác phẩm văn học, trong những bài phê bình, châm biếm, trong những mẩu truyện vui hoặc trong những lời nói bóng gió; hay nói cách khác, ở các trường hợp này, mơ hồ là do dụng ý của người phát ngôn.
Lan Hương
Đọc bài này xong thấy yêu tiếng quê mình quá đi. Mong các anh chị nhà báo tiếp tục có được những bài viết thật hay như thế về tiếng Việt.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Trong buổi sáng 9.3, tại phòng trình diễn chiếc máy phát điện chạy bằng nước, SGTT đã gặp GS.TS Nguyễn Đăng Hưng, chuyên gia nghiên cứu về vật lý hàng không - không gian. Ông trình bày quan điểm cá nhân về những vấn đề xoay quanh “phát minh” trên.

Xem thêm »

18:31 ngày 22.05.2012
SGTT.VN - Sáng 22.5, sở Giáo dục và đào tạo Hà Nội tổ chức lễ tuyên dương, khen thưởng học sinh giỏi tiêu biểu thủ đô năm 2011. Đây là năm học sôi động và hiệu quả với ngành giáo dục thủ đô.