sgtt.vn, 23.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 21.04.2010, 06:42 (GMT+7)

Câu chuyện giáo dục

Triết lý sinh tồn

LTS: Những vụ án mà thủ phạm lẫn nạn nhân đều đang mặc áo trắng làm xã hội xôn xao đòi phải có ngay biện pháp ngăn chặn mầm mống của cái ác đang lớn dần trong thế giới học trò. Dưới góc độ một nhà hoạt động văn hoá và là một người mẹ, nghệ sĩ Bạch Tuyết gửi bài viết này đến Sài Gòn Tiếp Thị như một câu hỏi: tại sao không đặt ra vấn đề dạy trẻ những kỹ năng đối phó với cái xấu, cái ác?

Cho trẻ học võ là một cách tự vệ trước cái xấu, cái ác. Ảnh: H.T

SGTT - Tôi đã có dịp thể hiện vai bà mẹ của kỹ sư Huy trong vở Nhân danh công lý; và sau này tôi chuyển thể qua cải lương một trích đoạn ngắn để hợp diễn cùng các nghệ sĩ Tú Trinh, Vũ Luân trong chương trình Làn điệu phương Nam. Ở lớp tái hiện, qua hình thức giấc mơ, kỹ sư Huy – đứa con trai hiện về gặp mẹ để an ủi, động viên người mẹ vượt qua khổ đau, mất mát. Huy đã nói: “Mẹ luôn dạy con phải biết sống yêu thương, nhường nhịn nhưng mẹ chưa hề dạy con cách chống lại cái xấu, cái ác…”

Một ý nghĩ, một lời nói thuộc về thế giới ảo – trên sàn diễn mà lại tận đâu trong giấc mơ – nhưng lại vang dội như tiếng chuông báo động, hối thúc một cách sống trong thế giới thực. Mà quả thế thật, hầu hết phụ huynh, và những người lớn vì ý nghĩ không muốn gieo vào đầu con trẻ những gì có vẻ bạo lực, nặng nề… nên luôn tìm cách đắp tô một thế giới chỉ có yêu thương, san sẻ, nhân ái… dành cho con. Những bực dọc, chịu đựng, oán hờn trong đời sống vợ chồng đôi khi được giấu sau những ánh mắt, nụ cười; những cuộc đưa đón, chăm sóc nhau hết sức hạnh phúc, hoà thuận. Và chúng ta đã bỏ quên một vế…

Đến đây, tôi sực nhớ đến… Kiều, một nhân vật trong đời ca kỹ của tôi. Nàng cũng chẳng hề biết cách ứng xử hay đối phó với cái xấu. Sự lỡ làng trong những lời giao ước đã đành, nhưng những chuyến đi lầm lỡ trong đời Kiều lại một phần do nàng cứ loay hoay, quay quắt cả tin vào những con người như Mã Giám Sinh, Sở Khanh… Nàng hối hả sắp đặt cuộc đời mình và cả cuộc đời những người thân yêu của nàng – những con người ở cực thiện – nên khi đứng trước cực ác, cứ chồng chất những thất bại nặng nề, những đắng cay chua chát…

Cái xấu, cái ác đôi khi không mang một gương mặt nào cả, nó lẩn khuất, nó trốn chạy và lắm khi, nó còn đong đưa trên những bộ cánh của thiên thần. Nói như nhà viết kịch Lê Duy Hạnh trong Diễn kịch một mình thì cuộc đời không dễ như sân khấu – các gương mặt nịnh thần, trung thần với những kiểu hoá trang ước lệ trắng – đỏ rất dễ nhận ra, còn dưới sảnh đang chầu vua, dưới cuộc đời đang tấp nập người qua kẻ lại kia thì không dễ cho những vai diễn tượng trưng xấu – tốt quá rõ ràng ấy.

“Mẹ luôn dạy con phải biết sống yêu thương, nhường nhịn nhưng mẹ chưa hề dạy con cách chống lại cái xấu, cái ác…”

Những vụ học trò đánh đập, đâm chém nhau ở Phú Thọ, Hà Nội hay gần hơn là trường Lê Lai (quận 8, TP.HCM), chỉ khi sự việc xảy ra, người ta mới nhận diện từng khuôn mặt mang tên bạo lực. Còn trước đó, khi đi ngang qua những bộ đồng phục học trò, mấy ai nghĩ, mấy ai nhìn và hình dung ra.

Khi tôi bảo Val, con trai tôi, học võ hồi nó bảy tuổi, cháu bảo, con có tính đánh đấm ai đâu mà học hả mẹ. Tôi nói với con, mẹ đâu bảo con học võ để đánh người mà là để con tự bảo vệ mình và bảo vệ cả ba, cả mẹ nữa. Anh chàng gật gù và học rất chuyên tâm.

Năm cháu 12 tuổi, chúng tôi quyết định gửi cháu sang học ở Thuỵ Sĩ. Cái tuổi “nhất quỷ” ở đâu cũng thế, cũng quậy phá, tinh nghịch và… ác hồn nhiên không thể tưởng. Lợi dụng lúc Val đến ca đi đổ rác (đặt túi rác ra bên ngoài cổng nhà), một cậu bé lớn hơn Val vài tuổi đã đóng sập cổng. Giữa cái lạnh dưới âm mười mấy độ, con trai tôi chống chỏi tới gần 2 giờ sáng. Tôi đang học đạo diễn ở Bulgary, chỉ biết chuyện sau đó hai ngày. Qua điện thoại, con trai tôi trấn an: “Mẹ đừng lo, con không sao cả”. Tôi đòi nghỉ học bay qua Thuỵ Sĩ ngay lập tức, nhà tôi cũng gác hết mọi công việc để có mặt cạnh con.

Vào trường, lại là trò trêu chọc mà những đứa trẻ châu Á bao giờ cũng là tâm điểm, Val không ngoại lệ. Nhưng chỉ đến khi một cậu bé cùng lớp người Trung Quốc bị tấn công thì Val mới lên tiếng. Anh chàng “cảnh cáo” lần một, lần hai, đến lần thứ ba thì ra tay, hạ đòn mấy “thằng Tây” có bề ngoài to cao. Nhà trường mời lên, Val trình bày và mọi việc được xác nhận, con tôi “trắng án”. Tôi lại được nghe sau khi mọi việc đã diễn ra. Val thỏ thẻ: “Mẹ ạ, trong mười môn học, con sẽ dành ra hai môn nào đó không quan trọng để… tụt hạng. Mình đang ở xứ của người ta mà mẹ!” Một kiểu triết lý tồn tại đã được thằng bé tuổi 13 đúc kết. Tôi đau xót và chồng chất cái cảm giác ray rứt. Ba năm sau, tôi đón con về Singapore để thấy gần nhà hơn.

Những buổi toạ đàm liên tục được tổ chức trong các trường học, những diễn đàn nhanh chóng được ra đời trên các phương tiện thông tin truyền thông lẫn thông tin truyền… miệng, thậm chí, ngay lập tức, khẩu hiệu “xây dựng một không gian học đường không bạo lực” đã kịp thời xuất hiện… nhằm tìm kiếm một giải pháp nhanh nhất, hữu hiệu nhất cho vấn nạn bạo lực học đường. Có cảm giác, thêm một lần nữa, chúng ta đang cơ hồ cưỡng bức trong việc nôn nóng giải quyết một sự thể phức tạp, đòi hỏi dài lâu và có tính nền tảng. Đến bao giờ mối quan hệ có tính chất nền tảng văn hoá giữa gia đình – nhà trường – xã hội quy về một tam giác đều, chỉ khi đó những biểu hiện như bạo lực học đường mới được tháo gỡ một cách cơ bản, không theo phong trào giải quyết “đặc cách” như hiện nay…

NS Bạch Tuyết

  
  
Đánh giá bài viết:  

Bài liên quan

Các ý kiến (3)
Mai Trang
Chị Bạch Tuyết à, tôi bần thần cả buổi khi đọc bài viết này của chị. Vợ chồng tôi đã mất một đứa con trai cách đây cũng gần năm rồi. Cháu bị người ta hãm hại để lấy chiếc SH. Đọc chia sẻ của chị, tôi thấy hình như mình đã có một phần trách nhiệm trong cái chết của con. Tôi chưa bao giờ dạy cháu điều mà như chị nói: khả năng chống chọi với điều ác. Tôi cũng như bao bà mẹ mà chị nói, sợ con mình hư, sợ vẽ đường cho hươu chạy nên cứ thấy cái gì ghê gớm, dã nhân thì giấu con đi. Tôi muốn thế giới của con mình ngập tràn màu hồng, tôi muốn cháu vững niềm tin, cuộc đời này đáng sống và con người ta chẳng ai độc ác với ai. Nhưng hình như tôi sai rồi chị ạ. Gía mà hồi đó, tôi nói với con biết đừng đi qua những khúc cua bóng tối, vắng người vì bọn ác nhơn có thể núp ở đó, giá mà tôi lưu ý cháu nên thuộc lòng những số điện thoại khẩn thì có thể con tôi không gặp nguy hiểm. Cám ơn chị đã viết bài này. Tôi mong nó sẽ là hồi chuông dài để đánh động các gia đình biết cách yêu thương mà dạy con đúng hơn.
Lương Thị Ái Trân
Tôi có xem vở Nhân danh công lý. Ngoài cái ý mà chị Bạch Tuyết dẫn lại “Mẹ luôn dạy con phải biết sống yêu thương, nhường nhịn nhưng mẹ chưa hề dạy con cách chống lại cái xấu, cái ác…”, tôi còn thấm thía một triết lý khác nữa khi người mẹ nạn nhân nói với người mẹ của kẻ sát nhân: "Tại vì bà đã quên không dạy con mình những điều nhân nghĩa, không dạy con phải biết thương người như thể thương thân, không bồi đắp cho con cái tư chất làm người, sớm tối có nhau, tình làng nghĩa xóm. Không dạy điều ác thôi chưa đủ mà còn phải nhắc nhở con điều ác nào phải tránh, để đừng làm tổn thương mạng sống thiêng liêng và phẩm hạnh của con người. Biết phải quấy, trắng đen, biết phân biệt nhục vinh khi có mặt trên đời. Biết xấu hổ ăn năn khi làm điều sai trái, biết tha thứ, biết cứu khổ phò nguy". Cám ơn chị về một câu chuyện nhỏ của con mình nhưng đánh thức cả một ý niệm về dạy con.
Thu Vân
Bài này rất xúc động. Tôi không ngờ nghệ sĩ Bạch Tuyết ngoài tài ca diễn ra còn viết báo rất hay. Tôi cũng có đứa con đang đi học ở Singapore nhưng thú thiệt là vợ chồng tôi không có khuyên dạy gì cho cháu biết chuyện ra xứ người thì nên ứng xử thế nào để mình an toàn, không bị người ác hãm hại. Trưa nay tôi có copy bài viết này gửi qua cho cháu xem. Tôi mong là cháu sẽ tự biết mình cần trang bị thêm cái gì để có thể sống được ở xứ người trong năm học còn lại. Kính chúc nghệ sĩ Bạch Tuyết và gia đình nhiều sức khoẻ và luôn luôn hạnh phúc viên mãn!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Trong buổi sáng 9.3, tại phòng trình diễn chiếc máy phát điện chạy bằng nước, SGTT đã gặp GS.TS Nguyễn Đăng Hưng, chuyên gia nghiên cứu về vật lý hàng không - không gian. Ông trình bày quan điểm cá nhân về những vấn đề xoay quanh “phát minh” trên.

Xem thêm »

18:31 ngày 22.05.2012
SGTT.VN - Sáng 22.5, sở Giáo dục và đào tạo Hà Nội tổ chức lễ tuyên dương, khen thưởng học sinh giỏi tiêu biểu thủ đô năm 2011. Đây là năm học sôi động và hiệu quả với ngành giáo dục thủ đô.