sgtt.vn, 22.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 10.01.2011, 14:05 (GMT+7)

Hương vị quê nhà

Khạp mắm cá chốt

SGTT.VN - Ba bữa tết, thịt, cá, bánh tét, bánh chưng… ăn hoài ứ hự. Vậy là mẹ tôi luôn có sẵn hũ mắm cá chốt cho cả nhà dùng khi ngán đồ ăn trong những ngày này. Mắm cá chốt vừa thơm ngon, mềm mại, không mặn lắm nhưng có độ dai của sớ cá gây kích thích vị giác.

Tiếng đồn trước đây, ở vùng Bạc Liêu, Châu Đốc cá chốt lền sông. Ở Bạc Liêu chỉ cần vung một chài, cá chốt mắc đầy tay lưới, phải đem chài về nhà treo lên mà gỡ cá. Riêng ở Châu Đốc chỉ cần dùng mồi thơm nhử cá, chúng bu lại nổi đầu lắc qua lắc lại, râu nhô lên khỏi mặt nước tua tủa. Bà con dùng ba ngón tay kẹp lại nhanh chóng đưa lên xuồng, có khi túm một lần được hai, ba con. Chỉ cần một tiếng đồng hồ bắt cá chốt là đủ làm một khạp mắm nhỏ rồi.

Cá chốt bắt về ngâm nước lạnh chừng hai giờ, sau đó chấn kỳ trên, chặt hai ngạnh ở đầu, móc ruột rửa sạch, để ngoài trời phơi nắng vừa ráo, đem vào ướp muối, đặc biệt muối cá chốt là muối rang hết nổ. Cứ 1 ký cá chốt cho vào 1 ly rượu đế, 1/2 ly đường, 1 ly thính, 1 muỗng muối rang. Trộn thật đều đưa vào hũ ém chặt lại, để quá trình lên men, từ 7 – 10 ngày là dùng được. Bí quyết làm mắm ngon hay dở là do ở muối và rượu. Cá lên men chứa hơi nước, khi ăn ta nên ép bớt nước. Mắm cá chốt thường để ăn sống – ăn mắm cái, một con mắm vừa một miếng ăn. Dĩa mắm cá chốt được ăn chung với riềng, gừng, ớt hiểm… bên cạnh là dĩa rau, chuối chát, khế, khóm thường hiện diện trong những bữa cơm quê nhà. Ngoài ra, mắm cá chốt còn dùng để ăn bữa lợ với cơm nguội, với khoai lang, ngon khó tả.

Hiện nay, cá chốt không còn nhiều như xưa nữa, nhưng cá chốt đã lên ngôi từ món kho, canh chua cho đến tô mắm. Và cá chốt đã trở thành đặc sản hấp dẫn với dân sành ăn, nhất là tìm ăn cho được mắm cá chốt để thương nhớ quê nhà.

bài và ảnh: Thuỵ Minh

  
  
Đánh giá bài viết:  

Bài liên quan

Các ý kiến (3)
ĐINH BẢO KHANH
Mình hâm mộ mắm. còn nhớ mọt việt kiều nói rằng: Đã là người Việt Nam ai cũng thích mắm. Mắm là kết tinh của đời sống ẩm thực Việt Nam.
Fortune Nguyễn Đắc
Bạc Liêu,Châu Đốc cá chốt lềnh khênh nhưng còn thiếu thị xã Cá Mau! Trước 75,ngoài các loại cá kến,cá đối(loại cá trắng có vẩy con gần bằng ngón chân cái ,dài hơn một tấc) lúc nào cũng lội nhỡn nhơ dưới các con mương nhỏ,đường cống thóat nước mà đi quanh thị xã chỗ nào cũng có thì sau cơn mưa lớn nếu đi chân trần không mang giày dép ra đường là bảo đảm sẽ đạp trúng ngạnh cá chốt,cá rô,cá trê trắng làm sưng chân,đau nhức. Nhớ lúc ấy khi tạnh mưa,hai bên lề đường các vũng nước còn đọng lại nhìn vào sẽ thấy các loại cá trên đang lóp ngóp vùng vẫy trong đó,nhiều nhất là cá chốt mỡ bụng đầy trứng,con bự hơn ngón tay cái của người lớn,kho tiêu sền sệt cùng thịt heo ba rọi xắt nhuyển ăn với cơm dẽo nấu từ gạo thơm lúa Tiều là hết ý,thế nhưng người dân thị xã chả ai buồn đem rổ ra để xúc cá về nhà nấu nướng,có lẽ quá dư thừa không ai thèm màng đến,hầu hết người ta chỉ mua tôm càng,cá bông lau,cá nhám,cá lóc bông,cá phi con lớn ờ chợ và nhiều loại thủy hải sản khác cao cấp hơn,báo hại công nhân vệ sinh phải quét gom lại hàng đống chờ xe đến đem đi đổ vào sờ rác,nếu không khi nắng lên chúng bị chết sình bốc mùi thì cả thị xã làm sao chịu nỗi!Cà Mau thời đó cá là vậy,còn bây giờ thì sao?Nhớ quá Cà Mau,một thời xa lắc!
nhutruc
Mình không nghỉ làm mắm lại dễ như vậy ?Mình chỉ biết mua mắm từ chợ về biến. Cám ơn thông tin này
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Cô bạn hàng xóm hớn hở qua nhà rủ: “Bà dì tui ở Mỹ mới về, có món này ngon lắm!” Chạy qua, thấy một dĩa rau xào xanh mướt, cả nhà sực một mùi mắm nưng nức còn nghi ngút khói trên bàn. Thì ra, cái món ngon ở Mỹ là rau muống xào mắm ruốc! Tôi chưng hửng.

Xem thêm »

10:35 ngày 18.05.2012
SGTT.VN - Lên chùa, tới các trung tâm thiền định để tìm chút bình an cho tâm trí đang là cái mốt. Cũng có những người tới quán càphê, ngồi vào nơi quen thuộc, cho lòng lắng dịu. Có người về quê, có người lên núi. Có người sang Ấn Độ, hay leo lên tận Tây Tạng, khi về say sưa kể lại, chỉ ở đó mới thấy an bình thực sự.