sgtt.vn, 25.05.2013  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 25.04.2012, 08:27 (GMT+7)

Loạn dịch hay loạn… cảnh báo?

SGTT.VN - Câu chuyện được khơi mào từ một trang mạng vào khoảng tháng 10.2011 – 2.2012. Một loạt bài viết của Vi Văn Tuyên và Hà Thúc Lang phân tích các lỗi dịch trong những dịch phẩm: Hạt cơ bản, Bản đồ và vùng đất (của Michel Houellebecq), truyện ngắn Quả táo vàng của ham muốn vĩnh cửu (Milan Kundera), một số bài phỏng vấn, lý thuyết trong cuốn Lỗi của Mallarmé, Cuộc phiêu lưu của lý thuyết văn học (Vincent Kaufmann)… do Cao Việt Dũng dịch.

Phê bình chuyện “dịch loạn”

Theo hai tác giả Vi Văn Tuyên và Hà Thúc Lang, các bản dịch trên của Cao Việt Dũng sai nhiều chỗ, khó chấp nhận được. Ngoài việc liệt kê, phân tích, chứng minh cái sai của Cao Việt Dũng, hai tác giả trên nhiều lần chỉ trích trình độ, thái độ làm nghề và tư cách cá nhân ông Dũng khá trực tiếp, nặng nề, như: “dốt”, “hạn chế về trình độ Pháp văn và lười động não”, “thiếu hiểu biết của dịch giả về hiện thực Pháp”, “coi chừng phải học lại ABC tiếng Tây quá”, “trình độ kiểu này… e rằng dịch hướng dẫn sử dụng máy rửa chén có khi cũng không xong”…

Nếu việc phân tích các lỗi dịch càng cho thấy hai tác giả này có trình độ, thiện chí, trách nhiệm cao với môi trường dịch thuật thì những chỉ trích nặng lời và đầy tính chủ quan của họ dành cho cá nhân Cao Việt Dũng càng làm suy yếu giá trị khoa học, tính chuyên môn mà văn bản đánh giá chất lượng dịch thuật cần có.

Tuy nhiên, nhiều báo trong nước ăn theo chuyện “thảm hoạ dịch thuật”. Sự việc trở nên ồn ào hơn khi giữa tháng 3 vừa qua, công ty sách Nhã Nam, đơn vị đầu tư xuất bản cuốn Bản đồ và vùng đất của Michel Houellebecq (NXB Văn Học, 2012) thông báo thu hồi dịch phẩm này để lập hội đồng thẩm định lại bản dịch và một tháng sau, ra thông cáo thu đổi sách. Trong số những ký giả bày tỏ sự “đau lòng và thất vọng với tình hình dịch thuật nước nhà”, có cả những người không rành tiếng Pháp, thậm chí có lẽ chưa đọc qua bản dịch, lại không nghiên cứu kỹ đầu đuôi sự việc, dẫn đến việc copy dẫn chứng theo kiểu “râu ông nọ cắm cằm bà kia”…

Âm lượng khuếch đại từ “hồi chuông phát lại” của báo chí trong nước xoay quanh vụ việc đã gây ra một sự căng thẳng trong đời sống dịch thuật. Việc “bới lông tìm vết” đã xảy ra. Đơn cử, một trang báo điện tử mạnh dạn đăng một bài viết gom cuốn Lolita của Vladimir Nabokov do Dương Tường dịch vào hàng “dịch ẩu” khi tác giả bài báo chỉ tìm thấy một “lỗi” ở câu đầu tác phẩm (thực ra, có thật là lỗi hay không thì hiện vẫn còn tranh cãi).

Ai cũng có thể phê bình?

Dịch thuật vừa là công việc đòi hỏi tính khoa học liên ngành, vừa lại là một lao động sáng tạo. Xưa nay không có dịch giả nào dám chắc chắn rằng mình dịch chính xác và hoàn hảo như bản gốc. Đối với các dịch giả, tâm lý không yên lòng về những dịch phẩm là thường trực, nên mới có chuyện một tác phẩm có thể cùng tồn tại nhiều bản dịch khác nhau, thậm chí, có trường hợp một dịch giả tạo ra nhiều phiên bản đích từ một văn bản nguồn.

Rõ ràng, việc “bới lông tìm vết” thì dễ hơn nhiều so với bỏ công sức ra dịch một cuốn sách. Cho nên, trong khoa học dịch thuật, việc đánh giá chất lượng bản dịch thường thuộc về những chuyên gia không chỉ giỏi ngoại ngữ để đối chiếu, khả năng phê bình thẩm định tác phẩm mà quan trọng nhất, là phải nắm chắc công cụ lý thuyết nghiên cứu dịch thuật.

Rất tiếc, do hoàn cảnh lịch sử, cho đến nay ở Việt Nam, đời sống dịch thuật nhìn chung vẫn còn thiếu tính chuyên nghiệp. Khoa học dịch thuật còn là một vùng đất quá sơ khai, sự thiếu vắng khung phương pháp luận đã làm cho việc đánh giá phê bình chất lượng bản dịch lâu nay bị khiếm khuyết, phần lớn rơi vào vùng xoáy ồn ào của những vụ bắt lỗi “từ đối từ” (word-for-word).

Những va chạm, tranh luận xảy ra không trên cơ sở những hệ quy chiếu lý thuyết, cho nên không giải quyết được bản chất vấn đề hay cải thiện thực tế môi trường dịch thuật, mà chỉ gây ra những cuộc chiến ngôn từ, gây thiệt hại cho uy tín và danh dự của người trong cuộc, đó là các dịch giả.

Bên cạnh cái được, đó là giúp các đơn vị làm sách kỹ lưỡng hơn trong khâu đọc duyệt dịch phẩm, các dịch giả cẩn thận hơn để đem đến cho người đọc những bản dịch hoàn thiện nhất có thể, thì những lùm xùm về “dịch ẩu” vừa qua gây ra ba tác động tiêu cực sau: thiếu công tâm khi phủ định hoàn toàn những nỗ lực của nhà sản xuất và dịch giả trong việc tổ chức giới thiệu văn học bên ngoài; làm giảm nhiệt huyết của người dịch; khiến người đọc bị nhiễu thông tin, thiếu chia sẻ, sự rộng lượng khi vấp phải những sơ suất dù nhỏ trong dịch phẩm.
Phương Tây có một lịch sử dịch thuật (và song song, là đời sống phê bình dịch thuật) khá lâu đời. Trong cuốn Nhập môn nghiên cứu dịch thuật – Lý thuyết và ứng dụng (Trịnh Lữ dịch), tác giả Jeremi Munday cho rằng, ngay từ thời La Mã cổ đại, Cicero, Horace (thế kỷ 1 trước Công nguyên) đến St. Jerome (thế kỷ 4) đã xây dựng quan niệm, lý thuyết dịch thuật. Những tri thức đó vẫn còn chi phối đời sống dịch thuật thế kỷ 20. Nhưng mãi đến nửa sau thế kỷ 20 thì ngành nghiên cứu về dịch thuật mới được hình thành. Nhiều trường phái, quan điểm, lý thuyết dịch thuật được sinh ra trong thế kỷ này, nhưng nói như George Steiner, lý thuyết dịch thuật dường như vẫn bị khoá chặt trong cuộc tranh cãi “vô sinh” về bộ “tam đầu chế” của dịch thuật là “dịch chữ” (word-for-word), “dịch nghĩa” (sense-for-sense) và “dịch trung thành”. Những cuộc tranh luận về chất lượng các bản dịch thường ẩn sau đó là sự va chạm về quan điểm, trường phái, lý thuyết dịch thuật.

Việc nắm vững lý thuyết dịch thuật giúp dịch giả hình thành quan niệm về nghề, giúp nhà phê bình dịch thuật có những hệ quy chiếu để làm tốt nhiệm vụ của mình. Người đọc quan tâm cũng sẽ nhận ra, trong phê phán chất lượng một bản dịch, thì việc khảo sát tính chính xác chỉ là một phần rất nhỏ thuộc về thao tác so sánh ngữ nguồn với ngữ đích (ngoài ra, còn yêu cầu một số thao tác khác, như: tái tạo lại các quá trình tâm lý ngôn ngữ dẫn đến ngôn bản ngữ đích và tìm ra các quy tắc, thậm chí công thức để đánh giá sự thoả mãn liên ngôn bản…)

Người phê bình dịch thuật nhất định phải là người dịch giỏi và có trang bị đầy đủ lý thuyết để hạn chế sự chi phối chủ quan trong nhận định.

Vì vậy, trở lại việc đánh giá chất lượng các bản dịch của Cao Việt Dũng gần đây, có thể thấy, hầu hết chỉ là những vụ bắt lỗi từ đối từ. Dù qua đó, những lỗi cần chỉnh sửa được chỉ ra, thì tiếc thay, văn ngôn phê bình vẫn còn đậm dấu ấn chủ quan, thiếu vắng tính khoa học và sự chuyên nghiệp cần thiết. Điều này dễ hiểu khi đặt hoạt động phê bình này trong một bối cảnh khoa học dịch thuật còn quá hoang sơ. Và chính sự hoang sơ đó là điều kiện cho những trò thừa nước đục thả câu.

Nguyễn Vĩnh Nguyên

Đánh giá bài viết:  

(85 điểm,50 lần)

Các ý kiến (7)
Lưu Thiện
Xem ra người viết bài này chỉ muốn đánh lạc hướng dư luận bằng những lý luận cao siêu nhưng tránh né vấn đề cốt lõi: Chất lượng dịch. Xin hỏi anh Nguyên: Trong ngôi nhà phần móng hay phần nóc quan trọng hơn? Nếu kiến thức uyên bác về lý thuyết dịch và khả năng nghiên cứu phê bình là phần nóc thì nền móng của ngôi nhà chính là sự chính xác trong chuyển ngữ. Trong vô số lỗi đã bị vạch ra thì không phải tất cả đều là lỗi dịch từ đối từ mà còn có cả sự kém cỏi về ngữ pháp, sự thiếu kiến thức về cuộc sống và văn chương ở các nước có tác phẩm được dịch, và quan trọng hơn cả là chất lượng biên tập tồi, hay phải gọi đó là sự vô trách nhiệm trong biên tập đã để lọt những lỗi sơ đẳng nhất.? Xin lỗi anh Nguyên, cái cách lập lờ đánh lận con đen của anh chẳng ru ngủ được ai: Ngay cả những điều sơ đẳng nhất (dịch từ đối từ cho chính xác) còn không làm được thì nói gì đến những thứ to tát hơn, còn nói gì đến Chân-Thiện-Mỹ?
Kim Ngọc
Xin hỏi anh Nguyễn Vĩnh Nguyên, chẳng phải khi chuyển ngữ một văn bản, yêu cầu đầu tiên là phải chuyển ngữ cho chính xác hay sao? Gạt qua một bên những lời phê bình có phần gay gắt mà Hà Thúc Lang dành cho Cao Việt Dũng, thì rõ ràng dịch giả Cao Việt Dũng đã dịch sai nghĩa của từ và câu, kết quả là cho ra những câu chữ không những sai lệch với nội dung gốc, mà còn lủng củng, tối nghĩa. Đó là những lỗi mà một dịch giả tầm cỡ như anh ta không nên mắc phải, vì nó quá sơ đẳng. Xin lỗi anh Nguyên, tôi không nghĩ đó là những lỗi nhỏ có thể bỏ qua. Vì nó thể hiện sự cẩu thả và thiếu cầu toàn trong công việc. Anh cho rằng người phê bình dịch thuật đã thiếu công tâm, thế anh nghĩ sao về bao nhiêu độc giả phải bỏ tiền ra để ăn những thứ văn hoá phẩm đầy sạn đó? Nếu những thứ vặt vãnh mà không chi chút, thì đừng mong làm việc lớn.
lan khải trần
Tôi thấy bài viết này quan tâm đến câu chuyện ứng xử của những nhà phê bình dịch thuật chứ không nói tới chuyện đúng sai trong việc họ bắt lỗi. Đọc kỹ cũng không thấy SGTT bênh vực bạn Cao Việt Dũng. Hình như chuyện đúng sai trong bắt lỗi thì đã được chứng minh hành động chính nhà xuất bản thu đổi sách. Bài viết này đưa ra một cái nhìn về thái độ phê bình và đối tượng tham gia vào việc này. Tôi đồng ý với bạn Nghĩa nhưng cũng chia sẻ với suy nghĩ trong bài viết. Nếu như ai cũng có thể dịch sách và ai cũng có thể phê bình chuyện dịch sách mà không có kiến thức tối thiểu thì rất nguy hiểm cho các dịch giả lẫn người đọc đàng hoàng.
Hoàng Hùng
Tôi nghĩ bài viết của Nguyễn Vĩnh Nguyên dễ tạo ra những hiệu ứng khác nhau, trong đó có cả hiệu ứng Trần Trọng Nghĩa, cả Phuong và Mai Tiến Dũng. Tôi chỉ làm lấy làm tiếc những suy nghĩ ở ba đoạn cuối của bài viết. Không có lý thuyết dịch nào yêu cầu xem nhẹ tính chính xác của bản dịch so với bản gốc. Gọi những bài phê bình của Hà Thúc Lang đối với bản dịch của Cao Việt dũng chỉ là "những vụ bắt lỗi từ đối từ" chứng tỏ Nguyễn Vĩnh Nguyên không nắm được điều gì về cách làm việc của một dịch giả chân chính. Tốt hơn hết là hãy để cho mọi thứ qua đi, cái còn lại sẽ là bài học kinh nghiệm quan trọng đối với hai dịch giả Cao Việt Dũng, Dương Tường và đối với tất cả độc giả yêu thích văn học dịch.
Phuong
Cảm ơn nhà báo về bài viết rất khách quan liên quan đến vấn đề đang "hot" hiện nay trên mặt báo. Qua vụ lùm xùm này mới thấy được các "lều báo" nhà ta chuyên chỉ hóng hớt ở các trang mạng (vốn đâu có ai kiểm duyệt) rồi về tự xào nấu thành bài như ai. Buồn thay cho các lều báo đó!!!
Mai Tiến Dũng
Bài viết ngụy biện quá, Cao Việt Dũng dịch sai rõ ràng thế còn bao che cho anh ta được, SGTT nên có quan điểm rõ ràng và minh bạch hơn!
trần trọng nghĩa
Các lý thuyết dịch, dù cao xa đến đâu, cũng chỉ có ý nghĩa đối với các bản dịch có chất lượng trên trung bình. Những bản dịch có quá nhiều lỗi sai (lạc nghĩa, trái nghĩa, vô nghĩa..) như bản thân công ty sách và nhà xuất bản thú nhận thì e rằng không có "lý thuyết" nào bênh vực và bao che được. Phong cách phê bình (nhã nhặn hoặc thô lỗ) là đáng bàn, nhưng cốt yếu là ở sự việc: những phê bình ấy có xác đáng không.Sở dĩ ở các nước phát triển, ít thấy phong cách phê bình thô lỗ vì hầu như mọi bản dịch đều được biên tập kỹ lưỡng, khó có thể để lọt những "thảm họa dịch thuật". Bấy giờ, những tranh luận (cũng rất gay gắt nhưng không ..cần thô lỗ!) mới có thể chỉ diễn ra ở cấp độ lý thuyết (tại sao dịch như thế/ tại sao hiểu như thế?). Một ao nước đục do chính mình tạo ra thì đừng trách người khác đến thả câu! Biết đâu trong hoàn cảnh hiện nay, việc ấy cũng có lợi: làm cho nhiều dịch giả biết..nản lòng và biết sợ khi cầm bút! Kỳ cùng, có ai buộc anh/chị phải chọn nghề dịch đâu nào? Nghề này chỉ dành cho những kẻ biết "sợ" chữ nghĩa mà thôi!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ hoặc email
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
08:43 ngày 25.05.2013
SGTT.VN - Tính đến chiều ngày 24.5, tại Bến Tre đã có hơn 30 người nhập viện với các triệu chứng ngộ độc thực phẩm như ói mửa, tiêu chảy, sốt li bì.
SGTT.VN - Khoảng 30ha đất của nhà máy đóng tàu Ba Son hay còn gọi là xí nghiệp liên hiệp Ba Son sẽ ra sao, khi trong tương lai nhà máy đóng tàu này dời về khu cảng mới Cái Mép – Thị Vải (tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu), theo chỉ đạo của Chính phủ? Đó là câu hỏi được không ít người quan tâm, bởi khu đất này hiện toạ lạc tại vị trí được xem là đẹp nhất nhì thành phố.

Xem thêm »