sgtt.vn, 22.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 11.01.2012, 07:47 (GMT+7)

Vụ cưỡng chế Tiên Lãng – đỉnh điểm xung đột về đất đai

LTS: Vụ việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng) đã làm xôn xao dư luận mấy ngày qua. Đây là phản ứng tiêu cực nhất của người dân trước việc thu hồi đất tuỳ tiện ở các địa phương.

Xung đột đã lên tới đỉnh điểm khi mà bạo lực đã đối chọi cuồng nộ vào công lực. Đây cũng là một hồi chuông để cho chúng ta thấy một thực tế đầy gai góc trong việc xây dựng và thực thi pháp luật đất đai. Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân vẫn tin rằng sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó và tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng mình được pháp luật bảo vệ… Sài Gòn Tiếp Thị giới thiệu những phân tích và nhận định về vụ việc từ khía cạnh chính sách đất đai và thực thi pháp luật.

Lực lượng an ninh tiếp cận khu nhà ông Đoàn Văn Vươn ngày 5.1.2012 tại Tiên Lãng, Hải Phòng. Ảnh: báo Đất Việt

Trong khoảnh khắc tiếng súng hoa cải loạn xạ ở vùng đầm hồ Vinh Quang huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, những người nông dân nhất quyết bảo vệ tài sản của mình đã trở thành tội phạm. Trước đó những người này đã cho nổ cả mìn tự tạo để ngăn cản lực lượng cưỡng chế đến thu hồi đất đầm nhà họ.

Sáu nhân viên công lực bị trọng thương.

Vì thế, sáu người thân của gia đình họ Đoàn đã sa vào lao lý.

Luật pháp, trong trường hợp này quá rõ ràng, phải đặt dấu chấm nghiêm minh cho những hành động bạo lực nguy hiểm như vậy trong xã hội.

Nhưng tiếng súng ấy có thể đã không phải vang lên.

Ít nhất là trong hình dung của đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an thành phố Hải Phòng, “lẽ ra trong vụ cưỡng chế ngày 5.1 ở Tiên Lãng, khi mìn phát nổ, tổ công tác của huyện phải cho rút quân ngay để xin ý kiến chỉ đạo”. Vị đại tá này cho rằng, “trong các vụ giải toả đất đai, lấy lại mặt bằng phải xác định chủ đất hoặc đang thuê đất họ không phải là tội phạm”.

Cái “ý kiến chỉ đạo” sáng suốt đó đã không được huyện “xin”. Có thể vì như ông giám đốc Công an TP Hải Phòng lý giải: “Từ sau hoà bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế”.

Cái tập tính thuần lương ấy được ghi nhận có cả ở những anh em họ Đoàn trước khi vụ việc xảy ra. Bao nhiêu năm trời, họ chỉ biết rửa mồ hôi khó nhọc thành gia sản. Họ đinh ninh luật pháp sẽ bảo vệ sự thuần lương của họ. Nên khi ao đầm mà họ khai phá bị chính quyền địa phương thu hồi, họ đã phải cậy đến toà án. Khi bản án sơ thẩm tuyên bất lợi cho họ, họ vẫn kiên trì các biện pháp hợp pháp, kháng cáo lên toà cấp trên, để bảo vệ quyền lợi của mình.

Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân tin tưởng vào công cuộc đổi mới bởi họ nhất quyết rằng, sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó làm tư liệu sản xuất nông nghiệp nếu có nhu cầu và tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng mình được pháp luật bảo vệ. Đó là cơ sở chính trị để người dân tiếp tục tin Đảng, theo Đảng.

Rời chốn công đường ấy, họ tin vào biên bản hoà giải có dấu đỏ của TAND thành phố Hải Phòng với tiêu đề “Biên bản tạo điều kiện để các đương sự thoả thuận với nhau về việc giải quyết vụ án”. Theo đó, đại diện UBND huyện đã thoả thuận: nếu nguyên đơn rút kháng cáo, UBND huyện sẽ tạo điều kiện cho người dân được tiếp tục thuê đất để nuôi trồng thuỷ sản.

Ngay sau khi họ rút đơn kháng cáo, thẩm phán ra quyết định đình chỉ giải quyết vụ án. Nhờ vậy, UBND huyện liên tục hối thúc chấp hành việc thu hồi đất với lý do bản án sơ thẩm của TAND huyện Tiên Lãng vẫn có hiệu lực. Rồi huyện quyết định cưỡng chế. Đạn hoa cải lên nòng.

Vụ việc lên đến đỉnh điểm của xung đột, một phần, ở trong quá trình chấp pháp ấy. Điều băn khoăn của ông giám đốc Công an Hải Phòng: “Trong các vụ cưỡng chế, việc chuẩn bị lực lượng cũng như máy móc khá cần thiết. Tuy nhiên từ xưa đến nay các vụ cưỡng chế phải xác định quan điểm giáo dục là chính...” đã không xuất hiện bằng thực tế hiện trường. Cái cơ hội “trước khi cưỡng chế cần giải thích cụ thể để họ tự nguyện bàn giao” thật đáng tiếc chỉ là giả định.

Thực ra thì với những người nông dân bình thường, những ao đầm nuôi trồng thuỷ sản ấy là sinh mệnh của họ. Ở đó, ý chí, mồ hôi và cả nợ nần đã kết tinh vào đất đai thành ý niệm về quyền sở hữu tài sản của họ. Với họ, một nền tảng luật pháp tiến bộ, một đường lối chính trị đúng đắn là phải thừa nhận và bảo hộ cho cái quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm ấy.

Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân tin tưởng vào công cuộc đổi mới bởi họ nhất quyết rằng, sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó làm tư liệu sản xuất nông nghiệp nếu có nhu cầu, tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng họ được pháp luật bảo vệ. Đó là cơ sở chính trị để người dân tiếp tục tin Đảng, theo Đảng.

Khu đất của ông Vươn ở vùng bãi bồi, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ảnh: VnMedia

Vùng bãi bồi xã Vinh Quang ở huyện Tiên Lãng đã được những người nông dân biến thành vùng ao đầm nuôi trồng thuỷ sản cũng trong niềm tin như vậy.

Nhưng vẫn có một quan niệm khác mà người nông dân tại đây không cho rằng đó là đường lối của Đảng.

Đó là khi chính quyền địa phương hiểu luật Đất đai 1993 rằng, đất đai vốn là tài sản thuộc sở hữu toàn dân giao cho Nhà nước quản lý, Nhà nước có quyền thu hồi khi hết thời hiệu giao đất. Và vì là luật chỉ cho anh canh tác trong thời hạn giao đất, nên khi “lấy lại” đất, chính quyền không cần phải đền bù. Nôm na là, đất đai của nhà nước giao cho anh sử dụng trong 20 năm, tài sản trên đất ấy tính toán thế nào là chuyện của anh, hết hạn thì nhà nước lấy lại đất không cần quan tâm gì đến tài sản hình thành trên ấy. Thậm chí có trường hợp còn rục rịch, nhân dịp hết thời hạn giao đất, đòi chia lại đất đai.

Cách hiểu ấy không phải là không phổ biến, nhất là khi cả các cơ quan hướng dẫn thi hành luật cũng chưa có một tín hiệu xác quyết sẽ xử lý thời hạn giao đất 20 năm (hết hạn vào 2013) như thế nào. Ở diễn đàn Quốc hội, và tại nhiều địa phương, không ít lần mối lo này đã được trình bày gay gắt.

Thêm vào đó, trong quá trình chuyển đổi nền kinh tế sang cơ chế thị trường, cùng với tiến trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, tốc độ đô thị hoá nhanh chóng, đất đai trở thành thị trường có mức chênh lệch giá cả khủng khiếp. Người dân có đất, găm đất để chờ được đền bù theo giá thị trường. Chính quyền địa phương nhắm tới chênh lệch giá đất như một cứu cánh của ngân sách để thực thi ý chí phát triển bằng mọi giá. Nhiều đại gia giàu lên từ đất. Nhiều cán bộ mập lên trên đất. Cái vòng xoáy ấy, nhiều nơi, nhiều lúc đã bứt hệ thống chính trị ở cơ sở chệch khỏi đường lối cơ bản của Đảng là giao cho người nông dân quyền sử dụng đất ổn định lâu dài, tạo nền tảng căn bản cho mục tiêu ổn định chính trị xã hội.

Với những người nông dân bình thường, ý chí, mồ hôi và cả nợ nần đã kết tinh vào đất đai thành ý niệm về quyền sở hữu tài sản của họ. Một nền tảng luật pháp tiến bộ, một đường lối chính trị đúng đắn là phải thừa nhận và bảo hộ cho cái quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm ấy.

Có thể ở vùng bãi bồi xã Vinh Quang này, thông tin quy hoạch sân bay Hải Phòng được phê duyệt đã tạo cơ sở cho chính quyền địa phương quan niệm cần sớm thu hồi lại đất nông nghiệp đã giao: đó là cách chuẩn bị tích cực cho quá trình thực hiện quy hoạch giúp cho địa phương đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá.

Có thể, có những vị quan tư lợi, muốn lợi dụng việc thu hồi đất để “chia” lại cho người thân, cánh hẩu của mình, trong khi chờ quy hoạch.

Cũng có thể, những người nông dân cũng chờ đợi một cuộc lên giá chóng mặt sau cái quyết định quy hoạch ấy.

Tất cả những điều có thể ấy phải được tìm hiểu thận trọng, chính xác để xem nó đã tạo ra bao nhiêu phần trăm bạo lực trên những phát đạn nã vào những người thực thi công vụ.

Nhưng những viên đạn hoa cải đã nổ ra sớm hơn năm 2013, thời điểm hết hạn giao đất nuôi trồng thuỷ sản theo luật Đất đai 1993 là một báo động không chỉ dừng lại ở những vướng mắc về pháp lý. Xung đột đã lên tới đỉnh điểm khi mà bạo lực đã đối chọi cuồng nộ vào công lực. Xung đột ấy đưa những khác biệt về quan niệm trong quá trình đổi mới chính sách đất đai lên tới nút thắt không thể thoái thác, rằng phải có định nghĩa rõ ràng về quyền sở hữu với đất đai để tránh sự lạm dụng, tuỳ tiện, bất nhất trong thực tiễn đời sống.

Ở đó, quyền của người dân trên mảnh đất của mình phải được minh định và phải được bảo vệ chặt chẽ.

Ở đó, nguyên tắc nhà nước pháp quyền phải là khung thước cho công vụ, chính quyền trước hết phải bảo đảm các quyền lợi hợp pháp của công dân chứ không chỉ bảo vệ lợi ích của nhà nước.

Tân Dân

Quá trình cấp và thu hồi đất

Từ năm 1993, UBND huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã quyết định giao đất (bãi lầy cửa sông Thái Bình thuộc xã Vinh Quang) cho một số nông dân các xã Vinh Quang, Đông Hưng, Toàn Thắng... để nuôi thuỷ sản. Thời gian giao từ 10 – 14 năm. Trong số các hộ được giao đất, có gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Sau khi được giao đất, các hộ đã thực hiện đủ nghĩa vụ tài chính với Nhà nước và tiến hành đầu tư cải tạo để nuôi thuỷ sản.

Từ năm 1999 đến năm 2000, UBND huyện đã triển khai thủ tục cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) cho các chủ đầm. Cách tính thời gian sử dụng mà huyện áp dụng là trừ lùi thời gian đã sử dụng đất của các chủ đầm, thời gian sử dụng còn lại bao nhiêu thì ghi vào GCNQSDĐ từng ấy.

Năm 2001, UBND huyện bắt đầu thông báo sẽ thu hồi đất (đầm) mà không có đền bù tới các chủ đầm.

Sau khi nhận được quyết định thu hồi đất, hai ông Đoàn Văn Vươn và ông Vũ Văn Luân đã khởi kiện quyết định này của UBND huyện ra toà hành chính. Họ đã thua kiện tại cấp sơ thẩm. Đến cấp phúc thẩm, họ rút đơn kháng cáo sau khi đạt được thoả thuận với đại diện được uỷ quyền của UBND huyện, rằng nếu chịu rút đơn thì huyện sẽ cho tiếp tục thuê đất theo quy định của pháp luật. Thoả thuận này đã không được UBND huyện tôn trọng. Ngày 20.10.2010 và ngày 27.10.2010, hộ ông Vươn, ông Luân đã làm đơn xin được thuê đất nông nghiệp gửi UBND huyện Tiên Lãng, UBND xã Vinh Quang. Tuy nhiên, cho đến nay, hai hộ này vẫn chưa được tiếp tục thuê đất.

Trong khi đó thì UBND huyện liên tục thúc ép các hộ dân phải bàn giao lại diện tích đầm họ đang sử dụng. Ngày 5.1.2012, việc cưỡng chế thu hồi đất diễn ra, thảm kịch chống đối cũng diễn ra với hậu quả sáu người thi hành công vụ bị thương.

Quốc Dũng

Xem thêm:

Đánh giá bài viết:  

(78 điểm,17 lần)

Các ý kiến (8)
Nguyen oanh
Cưỡng chế một gia đình mà phải huy động nhiều lực lượng như vậy sao? Đừng đẩy người dân vào bước đường cùng...
võ công định
Tôi cứ băn khoăn tự hỏi, nếu gia đình ông Vươn có một người làm ở UBND huyện Tiên Lãng thì liệu gia đình ông có bị cưỡng chế không?
Nguyễn Thị Hiền Mai

Trước hết, xin được chia sẽ những đau đớn, mất mát mà các anh trong lực lượng cưỡng chế đã phải chịu đựng; cầu mong các anh mau bình phục; mong các anh và gia đình sẽ được đền bù hổ trợ xứng đáng, sự hy sinh của các anh được ghi nhận và lòng biết ơn của toàn xã hội.

 Trở lại việc cưỡng chế, đánh đuổi gia đình anh Vươn, san bằng không thương tiếc cái nhà, tài sản, miếng cơm của gia đình anh, tôi thấy thế này: Công An Nhân Dân là của nhân dân, Quân Đội Nhân Dân là của nhân dân. Công An, Quân Đội Nhân Dân là để bảo vệ nhân dân, phục vụ nhân dân, bảo vệ đất nước. Kẻ nào lợi dụng vị thế, chức vụ của mình cho lợi riêng, làm tổn thương danh dự, chức năng cao đẹp của Công An, Quân Đội Nhân Dân, đẩy Công An, Quân Đội đến chổ đương đầu, trấn áp nhân dân cần cù, lương thiện của mình (mà ai đã cần cù, lương thiện lại không yêu nước ?) đều phải bị trừng trị thật nghiêm, thật đích đáng.

Trần Xuân Trường
Bài hay lắm. Tôi mong cấp TW nhanh chóng vào việc, giải quyết thỏa đáng vụ này. Nếu quan nào sai, trị thật nghiêm. Hành động manh động của anh Vươn và gđ là sai, nhưng họ đã bị những người đại diện cho chính quyền dồn đến bước đường cùng.
Nguyễn Tuấn
Những oan hồn của tác phẩm " BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG " của cố văn hào Nguyễn Công Hoan , hình như đang được chính quyền Huyện Tiên lãng ,làm sống lại. Anh Hùng Lấn Biển, trong một chốc biến thành kẻ phạm tội giết người !? tại sao vậy !? Nguyễn Tuấn Minneapolis USA
Nguyễn Văn Hiền
Đẩy người ta tới bước đường cùng, hết đường sống. Nếu giặc đến, đừng hỏi dân sẽ theo ai. Cũng đừng hỏi ai đã thực sự giúp giặc nhiều hơn: người đẩy dân, hay người dân bị đẩy.
Dân Thường
Bài rất hay. Cần xem xét để xử lý hợp tình hợp nghĩa đúng pháp luật.
Vũ xuân quang
Luật đát đai có quá nhiều khe hở để dân bị mất đất, tích tụ những uất ức lâu ngày ắt sẽ bùng nổ những manh động, có thể dẫn đến bạo động nguy hiểm như vụ Thái Bình năm nào. Nên sửa thế nào thì nhà nước, Đảng đã biết rõ!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
11:50 ngày 22.05.2012
SGTT.VN - Nếu giảm giá xăng ngay bây giờ chỉ được vài trăm đồng một lít, dư luận lại "phê" là nhỏ giọt, Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ trao đổi với báo chí bên hàng lang phiên khai mạc kỳ họp thứ ba của Quốc hội, sáng 21/5.
SGTT.VN - Theo nghị định vừa được Chính phủ ban hành, từ ngày 1.6.2012 các loại ôtô, xe máy sẽ phải đóng phí bảo trì đường bộ. Nhiều ý kiến cho rằng hiện nay đã phải đóng nhiều loại phí và thuế, do vậy thêm khoản phí trên càng khiến doanh nghiệp, người dân khó khăn.

Xem thêm »