sgtt.vn, 21.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 14.07.2010, 19:26 (GMT+7)

Blog các nhà văn SGTT

Những chiếc giỏ xe đựng đầy kí ức - Đỗ Trung Quân

Mưa nắng không nói gì…

Ngày ấy. Căn nhà nhỏ có cái gác gỗ thấp tè khu Ông Tạ. Mẹ giao cho anh em tôi một việc nhỏ, đứa nào đi học về trước thì tưới nước dãy chậu cây trước lan can gỗ nhìn xuống đường. Xóm đạo thuở ấy đường chật hẹp, đất đỏ ,ao hồ, ruộng rau muống vây quanh.

Nhà cửa chưa nhiều, xóm đạo thuở đầu hình thành ngôi nhà thờ duy nhất cũng xây dựng bằng gỗ soi bóng tượng chúa giang tay trên cao xuống mặt ao ngay trước nhà thờ. Hai hàng bông gòn mùa nắng nở , thỉnh thoảng lại nghe nổ lốp bốp,bông gòn bay trắng cả lối đi.

Đỗ Trung Quân

Ngôi nhà nhỏ của tôi không sân,không bóng mát mẹ phải trồng cây, trồng hoa trong chậu để trước ban công nhỏ. Anh em thay nhau chăm sóc. Đứa tưới nước, đứa trồng vào chậu một thứ gì tùy thích. Em gái tôi thích toàn hoa dại.Có lần nó mang về một bụi…cây mắc cở đầy gai, thứ hoa chẳng ai trồng toàn mọc hoang ngoại đồng,ngoài bãi. Nó bảo nó thích chạm vào lá coi lá khép lại. Mẹ tôi thích thứ gì ăn được (ôi những bà mẹ nghèo). Mẹ trồng dây mướp cho bò từ lan can lên mái nhà, khi hoa mướp vàng phủ kín mái lá, ngôi nhà nhỏ trông đep lắm. Nhưng ra hoa kết trái thì giàn mướp lụi tàn. Mẹ lại trồng cà chua vào chậu, cà chua hết trái thì trồng vào đấy một cây ớt. Hoa dại của em, mướp, bầu, ớt của mẹ. Tôi chỉ quan tâm tới dãy lọ cá của mình. Dãy lọ cá che bằng tờ giấy bìa cứng, rút lên là hai chú cá phướn đuôi đỏ, chú cá xiêm đuôi xanh tím căng cứng người, phùng hai mang lao vào nhau, đầu chuyển màu đen quyết đấu qua thành lọ thủy tinh. Tôi chỉ quan tâm đến hộp dế làm bằng chiếc hộp bánh qui sắt cũ, nặn đất sét làm hang, rải cỏ và thêm một mẩu cà chua. Những chú dế than đen bóng, dế lửa nâu đỏ được chận bằng miếng bìa cho khỏ đánh nhau đêm đêm gáy ran cả nhà đến nỗi mẹ không ngủ được. Một hộp gỗ đựng những viên bi đủ màu ,tất cả là tài sản vô giá của tôi. Tôi ít quan tâm đến những chậu cây trên lan can, thường quên tưới nước. Đi học về bỏ cặp sách là lao vào lọ cá,hôp dế và nhào ra đường tìm đứa rủ chơi bi. Tôi bắn bi giỏi nên hộp bi thường nhiều lên sau mỗi cuộc lê la hẻm ngõ ,tay chân toàn đất cát trở về.

Anh em vì thế thường cãi nhau. Con em gái mách mẹ “anh Q toàn bỏ đi chơi bi đá dế, không tưới cây,chậu cà chua héo rồi.” Mẹ mắng tôi thì tôi xách tai nó. Càng xách tai nó càng mách. Mẹ thở dài nhà có hai anh em mà không thương nhau. Thế rồi đi chợ mẹ mang về một cái chậu đất: “Hai anh em mày trồng vào đây thứ gì đó cùng trồng để cùng chăm tưới.” Tôi nói: “được!” Em gái tôi cũng gật đầu.

Nhưng sự đời đâu phải thế. Tôi trồng ớt hay bầu bí thì nó nhổ lên trồng hoa mười giờ vào đấy. Tôi nhổ mười giờ ném đi, nó cũng nhổ cà chua của tôi ném đi trồng cúc vào đấy. Cả tuần lễ cuộc chiến cứ thế, mãi rồi tôi cũng quên đi, kệ em gái muốn làm gì thì làm. Cho đến ngày mẹ hỏi hai đứa đã trồng cái gì cái chậu ở ban công căn gác, mẹ lên xem.

Cả tháng trời hai anh em mãi tranh cãi nhau, mãi nhổ vứt của nhau rồi cả hai cùng quên đi.

Chiếc chậu giờ chẳng có thứ cây gì. Nắng mưa chẳng cãi tiếng nào đã lặng lẽ trồng xuống những chùm cỏ dại…

Đỗ Trung Quân

  
  
Đánh giá bài viết:  

(27 điểm,6 lần)

Các ý kiến (1)
Bạn đọc
Bài dễ thương quá nhà thơ ơi. Bây giờ lớn rồi, nhà thơ còn bắt nạt em gái vậy nữa hông?
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
Các tin khác