11:16
ngày
15.11.2010
Mình có 10 năm sống ở làng Đông từ năm 65 đến năm 75 thế kỉ trước, có thể nói toàn bộ bộ kí ức tuổi thơ của mình là ở nơi đây.
14:58
ngày
03.10.2010
Những khi mệt mỏi và buồn chán, tôi thường ngồi cửa sổ trông ra, Hà Nội trước mắt tôi lúc này là cái
cổng cổ kính làng Đại Từ, ngôi chùa xanh rêu nằm khuất lấp dưới
tàng cây cổ thụ, hồ Linh Đàm xanh trong thi thoảng có những đàn cò bay về đỗ trắng bờ hồ.
01:15
ngày
06.09.2010
Nó tên Giôn, tức Giôn Xơn. Hồi chiến tranh, chó mèo đều lấy tên Giôn Xơn, Ních Xơn, Thiệu, Diệm ra đặt cả. Làm cái nhà vệ sinh công cộng, vẽ cái mặt Giôn Xơn, viết câu ca nhắc nhở: “Dù ai đi đâu về đâu/ Về đây mà đái lên đầu Giôn Xơn/ Căm hờn lại giục căm hờn/ Về đây mà đái còn hơn đái ngoài”. Đi đái còn phải căm thù sâu sắc huống hồ là đặt tên chó mèo.
16:53
ngày
05.09.2010
Khách mời kỳ này của Đời thế mà vui là nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên. Cuộc trao đổi hôm nay không bàn đến văn học. Phạm Xuân Nguyên nói về cái bẫy của hư danh.
11:48
ngày
24.08.2010
Xin chào tất cả các bạn! Vâng, tôi muốn nói rằng tôi đang đứng trước hội trường Ha Dong Lion. Điều đó có nghĩa là gì? Vâng, có nghĩa là chúng ta đang có mặt tại Đại hội vợ nhà văn lần thứ I.
15:20
ngày
16.08.2010
Xóm nhỏ của mình ở men sông Gianh, cái xóm khá hiền hoà, có chục nóc nhà, chưa thấy khi nào cãi nhau, vẫn thường qua lại mượn nhau gạo tiền, xin nhau nước mắm muối.
12:32
ngày
05.08.2010
Kì này mình ra Hà Nội gần nửa tháng, ra để giải quyết việc nhà, kì thực không nghĩ gì đến Đại hội nhà văn. Từ lâu rồi mình không quan tâm đến các đại hội của các hội, hội nào cũng thế chứ chẳng cứ gì hội nhà văn.
20:19
ngày
14.07.2010
Hà Nội trong kí ức xa vời của tôi, khi tôi còn là chú bé bốn, năm tuổi ở men bờ sông Gianh, là một vệt xanh xa mờ nằm dưới đuôi cán chiếc gáo lớn của Thiên hà, gọi là Bắc Đẩu thất tinh. Cái vệt xanh mờ ấy quá xa xôi khiến tôi chẳng dám mơ một ngaỳ mình sẽ đến Thủ đô.