sgtt.vn, 21.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 26.11.2010, 12:02 (GMT+7)

Hứa thật nhiều

Bữa đó, sau bảy ngày đợi mong không thấy Trọng Thuỷ tới, đám lông ngỗng mà Mỵ Châu rải trên đường đã bị triều cường cuốn sạch, Mỵ Châu ngồi trên bậu cửa căn vila quận hai alô di động cho Trọng Thuỷ. Chín lần điện thoại ò e í, rồi cũng tới lúc nhạc chờ di động của Trọng Thuỷ cất lên bài hit thời xa lắc “Hứa thật nhiều thất hứa thật nhiều”. Mỵ Châu đoán ngay điềm chẳng lành, sụt sùi:

– Thuỷ chàng… “em ngồi đây ngồi đây mình em ngồi đây. Ngóng trông người ta hằng đêm khi không còn ai nói cười…”

Bên kia đầu dây, Trọng Thuỷ cũng nghẹn ngào không kém:

– Ta biết ta đã hứa sẽ tới với em, nhưng em phải thông cảm cho ta… Em biết không, đường sá xa xôi cách trở, ta chưa đi mà thấy chết. Hố tử thần, nước ngập điện giật, xe buýt đứt thắng rình rập trên đường mà không ai hứa một lời sẽ an toàn cho ta. Chết ta không sợ, nhưng ta chết đi rồi, em sẽ chờ đợi ai. Chưa kể mấy bữa nay ta ở bù đầu lo kèm mấy đứa em học hành, bởi đâu ai hứa giảm tải, hứa cho chúng được học hành tử tế. Cả cha mẹ ta nữa, giờ này còn nằm bệnh viện truyền nước biển chung giường với bốn người khác, cũng không ai hứa chuyện này sẽ chấm dứt. Bởi vậy nàng thông cảm cho ta, ta đang chờ những lời hứa…

Hình như Trọng Thuỷ còn nói gì nữa, nhưng nhà mạng đã nhảy ngang vào cuộc đối thoại thông báo: “cuộc gọi của quý vị bị ngưng vì lý do kỹ thuật, nhà mạng không dám hứa tới chừng nào thì hết gián đoạn…”

Mỵ Châu tức thì ném thẳng chiếc di động qua cửa sổ rớt tõm xuống sông Sài Gòn, rồi nức nở “… Đành câm nín nỗi buồn vây kín. Đành quên hết ân tình đã chết trách than được ai…”

Bảy Càm Ràm

  
  
Đánh giá bài viết:  

(5 điểm,1 lần)

ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới