sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 26.02.2011, 16:24 (GMT+7)

Vì sao ngửa tay xin viện trợ, nhưng "xài sang nhất thế giới"?

SGTT.VN - Mọi người sẽ nghĩ gì khi Việt Nam chưa thuộc diện thoát nghèo, vẫn đang nhận viện trợ của thế giới mà lại mang tiếng chi bạo nhất thế giới? Đó là câu hỏi day dứt mà tác giả đặt ra trong bài viết dưới đây. 

Trong mấy ngày qua, bài toán lạm phát và chỉ số giá tiêu dùng có xu hướng tăng vọt đang làm nóng các diễn đàn, đang thách thức các nhà kinh tế. Và bài bài toán chi tiêu, các phương án “thắt lưng buộc bụng” trong thời bão giá đã len lỏi vào tận hang cùng ngõ hẻm, là câu chuyện xôm tụ từ trong nhà ra đến ngoài phố, từ miền ngược đến miền xuôi, ... thì vẫn có một bộ phận người Việt Nam đang “vô tư” tiêu xài mà không hề suy tính thiệt hơn.

Thoạt nhìn thì những kết luận kiểu như “Người Việt Nam lạc quan nhất thế giới” hay “Người Việt Nam tiêu xài lạc quan nhất thế giới”, ... là những dấu hiệu đáng mừng vì khi xã hội tiêu xài lạc quan, sức mua tăng lên, chứng tỏ nền kinh tế Việt Nam rất năng động, sản xuất hàng hóa đang phát triển. Nhiều người cũng tin rằng, đây sẽ là bước đà để Việt Nam theo kịp các nước có nền kinh tế phát triển cao trên thế giới.

Tuy nhiên, nếu xem xét kỹ vấn đề thì hình như không phải như vậy, thậm chí hiện tượng này phản ánh một thực tế hoàn toàn ngược lại.

Đừng tự hào khi mang danh “xài sang nhất thế giới”

Nhiều nông dân bán đất được một cục tiền lớn, không biết làm gì, tiêu xài vô tội vạ như nội dung phim "Cuộc phiêu lưu của Hai Lúa". Ảnh: minh họa

Trong khi Việt Nam vẫn đang thuộc diện nghèo với đa phần là nông dân, có thu nhập thấp. Kinh tế vẫn chủ yếu dựa vào đầu tư nước ngoài và các khoản viện trợ của các tổ chức tín dụng quốc tế thì cái danh “tiêu xài lạc quan nhất thế giới” thật không đáng để tự hào chút nào.

Thực tế thì trong những năm gần đây, kinh tế của người dân có phần khấm khá, thu nhập có phần tăng lên, do đó sức mua và chi tiêu cũng tăng theo. Thị trường bán lẻ của Việt Nam tăng mỗi năm 20% có nguyên nhân từ sự dồn nén của nhiều năm trước, khi đa phần người dân có đời sống hàng ngày quá thiếu thốn. Đồng thời con số này chỉ phản ánh được mức tiêu xài ở các thành phố lớn, còn những người ở vùng nông thôn vẫn còn đang vật lộn với cái ăn, cái mặc hàng ngày thì lấy tiền đâu ra để mua sắm?

Công bằng mà nói thì ở đâu đó trong xã hội vẫn có nhiều người nghèo nhưng họ chi tiêu rất thông thoáng. Những người này đa phần là những người không có công ăn việc làm nhưng lại sẵn có đất đai của tổ tiên, ông bà để lại. Hay những người trước giờ vốn nghèo nhưng do quá trình đô thị hóa, đất đai của họ vốn rẻ như ... bèo thì nay tự nhiên có giá do đầu tư, quy hoạch. Họ cầm một khoản lớn tiền đền bù, giải tỏa trong tay mà không biết làm gì cho hợp lý nên đa phần họ tìm cách mua sắm, tiêu xài một cách vô tội vạ đến khi hết thì thôi.

Ngoài ra, có lẽ có người viết đã quá lời khi cho rằng đa phần người Việt Nam hiện nay làm ra chỉ được 1 đồng mà tiêu xài đến 2 đồng hay 4 đồng. Điều này là không hoàn toàn chính xác.

Hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng hay trong cuộc sống xung quanh chúng ta vẫn còn rất nhiều những người mẹ, người cha đang tảo tần, dãi nắng dầm mưa, làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi sống gia đình, nuôi con ăn học. Từng đồng tiền họ kiếm được là mồ hôi, là nước mắt, là sự nổ lực phấn đấu không ngừng của bản thân mà có nên họ rất quý trọng và tiết kiệm đồng tiền.

Điều này chỉ đúng đối với một bộ phận nhỏ những người không trực tiếp làm ra đồng tiền, những cậu ấm, cô chiêu, hay những người vì một lý do nào đó mà giàu nhanh, những đồng tiền lớn họ có trong tay không được tạo nên từ mồ hôi, nước mắt, không phải từ lao động chân chính, mà từ những phi vụ làm ăn bất chính, hay do tham ô, hối lộ, ... nên họ mới xem nhẹ đồng tiền.

Bên cạnh đó, hệ thống ngân hàng hay các tổ chức tín dụng cũng đâu dễ dãi cho vay đối với những người không có khả năng chi trả, không có vật dụng thế chấp. Thử hỏi họ lấy đâu ra tiền để mà chi tiêu vượt khả năng của mình?

Ai ăn bát phở 750.000 đồng?

Bỏ ra hàng chục triệu đồng trong một đêm để nốc rượu ngoại là thú vui sành điệu của các cô chiêu, cậu ấm. Ảnh: minh họa

Vậy tại sao tuy số lượng những người “chi bạo” không chiếm đa số nhưng lại phản ánh được một thực tế gây phản cảm, thậm chí bị xem là một lối ứng xử trong xã hội hiện nay?

Điều này sẽ không khó để lý giải khi mà những người nghèo (đa số), thì đang cố gắng chắt chiu từng đồng bạc lẻ, từng hạt muối, hạt thóc, củ khoai, ... trong khi đó những người chi bạo (thiểu số) thì lại đang ra sức mua nào là siêu xe, siêu điện thoại, siêu laptop, ... hay chi cho những bữa ăn bạc triệu, thậm chí một số người chỉ với một bữa ăn sáng họ chi tới 750.000 đồng.

Điều này cho thấy rằng dù đa số người nghèo có tiết kiệm tới đâu thì cũng không thể bù đủ cho lượng tiền mà những người chi bạo đã bỏ ra.

Có người cho rằng nguyên nhân của hiện tượng này chủ yếu từ giáo dục. Do thiếu giáo dục của gia đình, nhà trường và xã hội nên mới xảy ra cớ sự như ngày hôm nay. Điều này quả thật không sai.

Tuy nhiên có một nghịch lý phũ phàng đang diễn ra. Trong khi nhiều học sinh ở vùng miền núi các tỉnh miền trung đang phải bỏ học để lên rừng chặt đót về bán kiếm tiền phụ giúp gia đình thì vẫn còn đâu đó những học sinh con nhà khá giả nơi thành thị lại vùi đầu vào các trò chơi trực tuyến, game online, hay các cuộc chơi trác táng, thâu đêm suốt sáng, tiêu tiền như rác, như ném tiền qua cửa sổ, ... Vậy phải chăng học sinh ở thành phố không được giáo dục đầy đủ và tới nơi tới chốn như các em học sinh ở miền núi khó khăn?

Điều này cho thấy rằng nếu sống trong điều kiện khó khăn, thấy được sự vất vả của cha mẹ khi kiếm tiền thì con cái sẽ biết cách quý trọng đồng tiền. Ngược lại, những gia đình có cha mẹ kiếm tiền quá dễ, nhất là những đồng tiền không chân chính thì rất dễ dẫn đến sự nhìn nhận lệch lạc giá trị của đồng tiền, chi bạo ắt sẽ xảy ra.

Tự làm xấu mình trong con mắt bạn bè thế giới

Hàng ngày vẫn còn rất nhiều những người mẹ, người cha đang tảo tần, dãi nắng dầm mưa, làm lụng vất vả kiếm tiền nuôi sống gia đình, nuôi con ăn học. Từng đồng tiền họ kiếm được là mồ hôi, là nước mắt, là sự nổ lực phấn đấu không ngừng của bản thân mà có nên họ rất quý trọng và tiết kiệm đồng tiền.

Trong xã hội hiện nay đang tồn tại một bộ phận không nhỏ người dân quá xem trọng hình thức và giá trị vật chất. Điều này rất dễ dẫn đến sự đua đòi, bắt chước, muốn thể hiện ta đây là kẻ “chịu chơi”, là thức thời. Nếu những người này sống trong điều kiện kinh tế gia đình khá giả, rất dễ trở thành những người chi bạo.

Tóm lại, chỉ có những người đang sở hữu những đồng tiền không phải do mình làm ra hay làm ra một cách không minh bạch mới dám xem nhẹ đồng tiền. Đa số những người còn lại, khi vẫn đang chật vật xoay xở với công cuộc mưu sinh hằng ngày, cuộc sống đang phải đối diện với những thiếu thốn thường nhật thì không thể và cũng không có để mà chi bạo.

Chi bạo sẽ không có gì đáng nói nếu là chi những đồng tiền do lao động chân chính của chính mình làm ra hay chi vào những việc có ích cho xã hội như làm từ thiện, giúp đỡ cho người nghèo, ...

Chỉ vì một số người chi bạo mà tạo nên một hiện tượng xã hội hay hình thành nên một lối ứng xử thì rất đáng bị lên án, cần được chấn chỉnh kịp thời. Nếu không sẽ tạo nên một đặc trưng ứng xử lệch lạc trong xã hội và quan trọng hơn, chúng ta sẽ tự làm xấu mình trong con mắt của bạn bè thế giới.

Mọi người sẽ nghĩ gì khi Việt Nam chưa thuộc diện thoát nghèo, vẫn đang nhận viện trợ của thế giới mà lại mang tiếng chi bạo nhất thế giới?

TRẦN MINH QUÂN

Tin bài liên quan:

  
  
Đánh giá bài viết:  

(167 điểm,41 lần)

Các ý kiến (13)
hoàng
Chào tất cả các bạn ! Tôi thấy bài viết này rất xác thực . Nhưng chúng ta chỉ nói về chúng ta thôi - những người nông dân ,công nhân , những công dân lương thiện. Chúng ta tiết kiệm đến mức không thể tiết kiệm hơn được nữa nhưng vì sao chúng ta vẫn nghèo ...
congnv
Sở dĩ có tình trạng trên là do, có một bộ phận không sống bằng thu nhập chân chính, sống nhờ lương, nhờ tiền công mà sống vào những đồng tiền như từ trên trời rơi xuống, thành ra không tôn trọng giá trị sức lao động kết tinh hợp lý trong mỗi đồng tiền kiếm được nên sẵn sàng chỉ trong một tối ở nhà hàng là đốt sạch vài chục triệu trong nháy mắt.  Tất nhiên chuyện đó sẽ được xã hội đào thải nội trong ngày một ngày hai thôi. Đến lúc giá trị sức lao động được đề cao, lao động trí óc được tôn vinh, bằng giả sẽ không có cửa để lọt vào bên trong xã hội để tự tung tự tác, gây rối cho xã hội được đâu. t đứng trên đầu người tài. Hy vọng chừng ít năm nữa cuộc sống chúng ta thay đổi theo chiều hướng tích cực, người tài được trọng vọng, giá trị sức lao động được khẳng định và kết tinh đầy đủ. Nạn làm giá chẳng còn, sốt đất, sốt vàng không còn chốn dung thân. Các bạn nghĩ sao? Xin hết
An
Hiện nay có rất nhiều các bạn không thuộc dạng cậu ấm, cô chiêu nhưng vẫn rất chịu chơi, trong khi bố mẹ họ thì tiết kiệm từng đồng cho con ăn học, bằng chúng bằng bạn
thevinhtran
Bài báo viết rất thực tế và đúng nhưng tôi nghĩ cái gì cũng có giá phải trả của nó .Không ai giàu 3 họ không ai khó 3 đời .GIANG SƠN DỄ ĐỔI BẢN TÍNH KHÓ DỜI . 
NgocLan

Lạc quan và xài sang khác xa nhau phải không ạ? Đồng ý với các bạn.

 

Trần trắng Trợn
Ai là người tiết kiệm? Đó là công nhân,nông dân,công chức quèn... phải còng lưng làm trả nợ do mất nhà ,mất đất ,mất sức, thất học.
Thúy Loan
Nếu làm giàu bằng chính sự sáng tạo, trí tuệ, bằng mồ hôi nước mắt của chính mình thì tôi nghĩ chẳng ai dám xài sang lấy le quá trớn như báo phản ánh. Tôi đã có dịp tiếp xúc với vài doanh nhân và phải nói rằng họ chi tiêu rất dè xẻn, mặc dù họ có xe hơi, biệt thự đó. Xe máy mua cho con thì họ lực loại tiết kiệm xăng, đồ gia dụng trong nhà thì xài hư mới tính mua mới và ngay cả tivi hiện nay vẫn còn xài loại CRT vì chất lượng hình ảnh vẫn đẹp, họ không thể mua cái khác. Còn thành phần nào đem tiền ném qua cửa sổ như cho mua cho con xe tay ga đắt tiền phần khối lớn dù con chưa đủ tuổi lái xe để lấy le thiên hạ, xe hơi đời mới tiền tỉ thì mua để đầy nhà, và vẫn tiếp tục mua thêm hàng năm hay những cuộc vui chơi tại vũ trường hàng chục triệu đồng, báo chí hãy làm sáng tỏ họ xem họ là thành phần nào trong xã hội và kiếm tiền bằng cách nào mà quá phung phí trong khi VN vẫn phải xin viện trợ nước ngoài.
Hoang thanh lam
Đúng vậy, 1 ông ăn bát phở 750.000 đ mà thu nhập của dân chỉ khoảng chưa đến 10.000 đ/ngày nên sẽ cần có khoảng 75 ông nhịn ăn để cho ông ăn phở.
Phan Thục Ngân
Cách đây chưa lâu, SGTT đã phản ánh về người Việt lạc quan nhất thế giới. Nay là tình trạng người Việt xài sang nhất thế giới???
Võ Khoa Sen
Ai thấy nhục khi đoc bài báo nầy thì còn là người Việt Nam. "Ngèo cho sạch, rách cho thơm". Ông bà chúng ta chỉ cần như vậy!Làm sao giáo dục cho thế hệ trẻ tinh thần nầy khi bật truyền hình lên là thấy "sức sống mới" với những cảnh giàu sang đáng mơ ước,những cô phát thanh viên trang sức lộng lẫy, những ông lớn, bà lớn ăn mặc quá sang trọng ,thay đổi trang phục mỗi lần xuất hiện...?Ai nêu gương tiết kiệm như Bác Hồ để dân chúng noi theo? Một thế hệ trẻ đua đòi chạy theo 1 nếp sống xa hoa và nặng hơn là chạy theo hình thức bên ngoài lấy thành tích giả dối trong khí giai cấp mình, giới mình đa số đang phải chật vật trong cuộc sống!
Hoàng Huân
Câu nói "Người Việt tiết kiệm chắt chiu" là rất không đúng. Ừ thì người Việt tiết kiệm... khi không có tiền. Nghèo quá thì không tiết kiệm chẳng lẽ chịu chết đói? Khi có tiền rồi thì bắt đầu tiêu như nước, tiêu vào những cái hào nhoáng, những cái giá trị vật chất bên ngoài rất lố bịch. Tại sao không dùng tiền đấy để đầu tư vào những giá trị khác xứng đáng hơn? Đời sống tinh thần, giá trị văn hóa của dân tộc ta được thể hiện qua ĐTDĐ, qua xe ôtô, qua TV màn hình mỏng, sản xuất bởi... Trung Quốc và Nhật? Nếu nói về chữ "tiết kiệm" thì người Việt thua rất, rất, rất xa các giống dân khác như Nhật, Hàn, Trung Quốc, hay thậm chí người châu Âu. Tiêu đề bài báo của anh Minh Quân thật đúng.
hoang thanh luu
Chi tiêu công, nguồn gốc tiền....bên ÂU CHÂU họ kiểm soát rất chặt. Họ trợ cấp xã hội 1 cách tích cực ( tiền thất nghiệp , cấp thẻ giao thông công cộng giảm giá 50% , nhà xã hội rẻ tiền,BHYT...) nhưng họ kiểm soát khắt khe nên rất khó gian lận hay lợi dụng. Tại VN thì tình trạng gian lận, tài sản ngầm, kinh tế ngầm , giao dịch ngầm chợ đen...vẫn diễn ra và khó kiểm soát 
Hoàng Tùng
Không xin viện trợ thì làm sao có đủ mà xài!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới