sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 16.12.2010, 12:08 (GMT+7)

Hội chứng "mặc kệ nó" ở người trẻ

SGTT.VN - Nếu như trước đây nói đến thanh niên, người ta thường nghĩ đến những con người xông xáo, thấy chuyện bất bình nào đều “chẳng tha”, đi đầu những họat động chống tiêu cực.

Vậy mà giờ đây, không ít người đang độ tuổi trẻ trung, đầy nhiệt huyết lại khá dửng dưng, vô cảm, thậm chí là lạnh lùng trước cảnh đời khó khăn, đau khổ của người khác. Cũng không ít người trẻ lại “bình chân như vại” trước cảnh nhà hàng xóm cháy nhà, với lời biện minh rất vô tâm. Đó là, việc ấy không liên quan gì đến mình.

Nữ sinh đánh nhau giữa những con mắt dửng dưng, vô cảm của bạn bè cùng trang lứa. Ảnh: TL

Trên chuyến xe buýt nọ, ở vị trí dành cho người già và trẻ em có hai thanh niên thản nhiên ngồi trò chuyện rôm rả. Họ dường như không nhìn thấy cảnh một cụ già đang run rẩy vịn vào chiếc cột đứng lắc lư theo sự di chuyển của chiếc xe. Xung quanh đấy cũng còn không ít bạn trẻ, nhưng ai yên phận nấy. Hiện tượng này có thể diễn ra cho đến khi hết cuộc hành trình nếu như không có sự việc diễn ra rất đỗi bình thường nhưng lại là bất bình thường trong mắt không ít người trẻ. Đó là từ hàng ghế sau cùng một em bé khoảng 7 – 8 tuổi đứng dậy dẫn cụ già lại chỗ em vừa ngồi. Vậy mà đôi ba bạn trẻ đã không những không thấy chạnh lòng còn nói “đổng” với vẻ mỉa mai: “Rõ là rỗi hơi”. Đúng là quá vô cảm.

Chuyện người trẻ dẫn trẻ em hay người già yếu qua đường dường như đã trở thành chuyện dĩ vãng. Tại ngã tư đường kia, ở phần dành cho người đi bộ, có em bé gái ngập ngừng muốn đi qua. Nhiều bạn trẻ nhìn thấy, nhưng “Ối dào!”…rồi vì hối hả, vì không muốn bận tâm đã hòa vào dòng người náo nhiệt, ồn ào đi tiếp như chưa nhìn thấy gì. Em bé đành đứng im, chờ đợi một phép mầu “ước gì có đôi cánh thiên thần” giúp bé qua đường vì không ai bớt chút thời gian dìu dắt bé. Trên đường phố có vụ tai nạn giao thông, người bị nạn thân thể bê bết máu. Không ít người trẻ dịch xe vào thờ ơ đứng nhìn, nhìn xong rồi bình phẩm đôi câu và ai đi đường nấy.

Người trẻ thường suy nghĩ đơn giản, không muốn liên lụy đến vụ tai nạn kia, nên ai cũng ngại xả thân đưa người bị nạn đến viện. Đến khi chứng kiến cảnh một bác lái xe ôm vội vàng đưa nạn nhân đi viện thì một số ít bạn trẻ ngỡ ngàng. Song, lại tặc lưỡi: “Không liên quan gì đến tôi”.

Nếu như gặp phải vụ đánh nhau, không ít người trẻ không can ngăn, mà còn cổ xúy, xúi dục, khiêu khích người trong cuộc, để … đứng xem, thậm chí còn quay camera để về … xem tiếp. Đúng là vô cảm hết biết. Đến dự một đám tang đau thương để chia buồn, nhưng một số bạn trẻ không kiềm chế được mình vẫn nói chuyện luyên thuyên và thỉnh thoảng lại cười rúc rích, gây nên hình ảnh rất phản cảm.

Thái độ và hành vi vô cảm đó xuất phát từ sự nhận thức nông cạn, thiển cận, chỉ thấy được lợi ích trước mắt, lợi ích của cá nhân mình. Lối sống hời hợt, dửng dưng với thời cuộc, thiên về hưởng thụ vật chất, ích kỷ, không biết quan tâm, chia sẻ cùng người khác. Hệ lụy của sự vô cảm đó chính là thái độ bàng quan với cuộc sống, mơ hồ, mờ nhạt về lý tưởng, hoài bão và lẽ sống. Mang tâm lý “mặc kệ nó” bước vào đời sẽ gây cho không ít bạn trẻ cảm thấy chán nản, buồn phiền và khó hòa nhập với mọi người. Đó không chỉ là nỗi bất hạnh của cá nhân mà còn là của gia đình và xã hội.

Nguyễn Văn Công

Tin bài liên quan:

  
  
Đánh giá bài viết:  

(10 điểm,4 lần)

Các ý kiến (1)
Kim Hương
Tôi rất đồng tình với nội dung bài viết.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới