Chuyên mục dành riêng cho bạn đọc viết. Những câu chuyện riêng, những cảm xúc, giá trị của cuộc sống, các mối bận tâm… có thể chia sẻ với những người xung quanh, bạn đều có thể chuyển tải bằng bài viết để đăng ở chuyên mục này. Sài Gòn Tiếp Thị Nguyệt san đón chờ bài viết của bạn. Bài viết, xin gởi về toà soạn hoặc email: nguyetsan@sgtt.com.vn
Vợ vắng nhà
SGTT.VN - Ông ngoại cu Bi bị ốm nặng, chị Thương phải về quê gấp. Trong hai đứa con của chị Thương, đứa con trai lớn đang học lớp hai, đứa còn lại mới được 13 tháng tuổi lại hay ốm yếu nên chị không thể đưa các cháu về quê cùng chị được. Anh Hiền phải nghỉ phép để ở nhà chăm sóc các cháu.
Vốn ở chung khu tập thể lại rất thân thiết nên bất cứ lúc nào, vợ chồng tôi cũng tranh thủ phụ giúp những việc anh Hiền cần. Từ ngày vợ về quê, trông anh Hiền lúc nào cũng bận rộn. Buổi sáng anh dậy lúc 5 giờ 15 để đi chợ mua đồ ăn cho cả ngày. Xong phần đi chợ đến lượt cho cháu lớn ăn sáng để đến trường và tiếp theo là tiết mục “hội diễn văn nghệ” cho đứa bé ăn. Hơn một tuổi rồi mà cháu bé vẫn chưa biết đi. Khổ nhất là mỗi lần cho cháu ăn, bé hết ngậm rồi phun nên anh phải đem hết đồ chơi, mở tivi, thậm chí còn xách cả nồi niêu, xoong chảo ra… gõ để dụ cháu ăn. Thấy “màn” cho con ăn quá vất vả của anh Hiền, nhiều lúc tôi và con tôi cũng tranh thủ sang “múa phụ hoạ” để cháu ăn nhanh.
Anh Hiền vốn được xem là “mẫu” người gia trưởng trong khu tập thể. Mọi người thấy anh đi làm về là nằm đọc báo, xem tivi hoặc qua nhà hàng xóm uống nước mà ít khi thấy anh phụ giúp vợ những việc lặt vặt trong nhà. Những lần vợ góp ý thì anh chỉ “chặc lưỡi” hoặc chống chế một cách qua loa, đại loại “đàn bà không làm mấy cái việc lặt vặt đó thì làm cái gì ”. Mọi việc trong nhà chị Thương cứ lặng lẽ “giải quyết” cho đến khi các cháu đi ngủ thì mới được chút rảnh tay.
Bây giờ thì đã khác, trải qua “thử thách” của chuyến vợ về quê chăm ông ngoại, anh Hiền đã thay đổi. Anh chăm chỉ hơn với những việc lặt vặt trong nhà. Vừa nhâm nhi ly trà Thái, anh vừa tâm sự: “Thế mới biết chị em vất vả hơn mình nhiều, chứng tỏ công lao của vợ rất lớn”. Rồi anh chuyển qua khuyên tôi: “Chú cũng lo mà phụ giúp cô mấy việc lặt vặt trong nhà đi”. Nói đến đây, anh chào tôi đi về để “xem cơm nước thế nào rồi!”
Rồi cũng đến lượt tôi, vợ tôi đợt này phải đi công tác xa một tuần. Vợ chồng tôi mới chỉ có một đứa con chín tuổi đang học tiểu học nên tôi không phải nghỉ phép ở nhà như anh Hiền. Để chắc ăn, tôi lấy chuông báo thức lúc 5 giờ 30. Đầu tiên, tôi chuẩn bị bữa ăn sáng của hai bố con với điệp khúc của bữa sáng là: hết mì gói thì chuyển sang xôi, hết xôi lại quay về… mì tôm. Trên đường đưa con đi học về, tôi ghé chợ mua đồ ăn để sẵn trong tủ lạnh. Được mấy ngày thì cu cậu cáu lên: “Bố ơi! Con ngán trứng chiên đến cổ rồi”. Tôi bắt đầu chuyển sang món thịt. Mấy bữa đầu thì cháu còn miễn cưỡng ăn nhưng đến lúc không chịu được nữa thì lẩm nhẩm trước bữa ăn: “Lại thịt kho với rau muống luộc, sao mà chán thế”. Tôi cũng “nóng” lên: “Không ăn thì dẹp!” Nói vậy nhưng tôi cũng phải “năn nỉ” cháu ăn cơm hộp. Mấy hôm vợ đi vắng, nhà cửa lộn xộn quá chừng, con cái thì ăn uống bữa đực bữa cái... Lúc này, tôi mới nhận ra được giá trị, tầm quan trọng của người vợ, người mẹ trong gia đình.
Phải nói rằng, đợt “tập dượt” vợ vắng nhà chỉ một tuần thôi và tôi cứ tưởng như nó dài hàng thế kỷ. Đợt “thử thách” trong mấy ngày của tôi hoá ra lại là việc thường ngày của vợ. Trải qua những ngày vợ đi công tác, tôi mới thấy hết được công lao của vợ và thương vợ nhiều hơn. Tôi tự nhủ với mình rằng: “Vợ ơi! Anh cũng sẽ thay đổi”.
Nguyễn Quế Diệu (Đồng Nai)