sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 03.10.2011, 09:03 (GMT+7)

Bạn đọc viết

Mẹ tắc tị... vì bài học của con!

SGTT.VN - Con tôi đang học lớp 3 tại một trường công lập trong TP.HCM. Trong một tờ giấy photocopy phát cho cháu đem về nhà chuẩn bị bài cho ngày hôm sau, tôi đọc thấy một bài tập do cô giáo viết tay có nội dung như sau:

“Tìm sự vật so sánh trong câu văn, thơ sau và gạch hai gạch dưới từ so sánh:

b/Con cò trắng tựa như vôi

Tụi mình còn nhỏ xứng đôi quá chừng.

c/Thân em tựa cánh chuồn chuồn

Khi vui nó đậu khi buồn nó bay”.

Dù không được đào tạo qua trường lớp sư phạm nhưng tôi vẫn nhận ra sự bất ổn trong câu chữ. Không hiểu cô giáo của con tôi lấy đề bài từ một giáo trình có sẵn nào đó hay cô “tự soạn” và tự “sáng tác” ra? Nhưng dù cô lấy nguồn giáo án từ đâu thì tôi cũng không tiện hỏi (nói “không dám” thì đúng hơn) vì không muốn con mình bị “đì” hay trở thành học sinh cá biệt trong mắt cô.

Xét về mục đích của bài tập thì tôi đồng ý vì nó thể hiện cấu trúc “so sánh” đúng yêu cầu của bài. Nhưng liệu có ổn không khi đoạn thơ b/ có câu “Tụi mình còn nhỏ xứng đôi quá chừng”? Không lẽ ngành giáo dục cổ suý cho việc yêu đương ở lứa tuổi tiểu học? Đến đoạn thơ c/ còn khó hiểu hơn bởi những câu văn, thơ dùng chữ “thân em” thường ám chỉ người con gái (và dĩ nhiên đang tuổi yêu đương) nhưng một học sinh lớp 3 thì làm sao hiểu như thế, hoặc làm sao hiểu ý nghĩa của sự liên tưởng “Khi vui nó đậu khi buồn nó bay”? Tôi đã tắc tị khi con nhờ tôi giải thích ý nghĩa của hai đoạn thơ ấy!

Có thể cô giáo của con tôi (hay tác giả của giáo trình bao gồm hai đoạn thơ trên) khá dễ dãi khi cho rằng chỉ cần những ví dụ có cấu trúc “so sánh” để các em vận dụng là đủ, còn mặt ngữ nghĩa hay những gì sâu xa hơn thì không cần quan tâm? Đừng quá chủ quan khi cho rằng ở lứa tuổi lớp 3, học sinh còn quá nhỏ để có thể cảm nhận được những điều bất ổn trong những câu chữ có nội dung như thế!

Tôi thiết tha mong những người làm công tác giáo dục hãy vì những mầm non tương lai của đất nước mình mà “chăm bón” cho các em những thứ “dễ tiêu hoá” và phù hợp với lứa tuổi của chúng.

Khánh Hoan

  
Đánh giá bài viết:  

(26 điểm,6 lần)

Các ý kiến (6)
Lê Hương
Sách giáo dục nâng cao bây giờ rất nhiều . Bạn nào có con đang đi học sẽ thấy khổ cho con mình . Mỗi trường học nâng cao của một tác giả khác nhau . Phụ huynh muốn mua sách cho con phải cho con đi thì mới chính xác . Tôi thấy cứ kêu gọi giảm tải giáo dục nhưng không biết giảm ở đâu và đi đâu . Trẻ con cứ oằn lưng cõng vở và kiến thức . Cái quan trọng nhất là học áp dụng như thế nào cho cuộc sống thì chúng ta lại không dạy . Hay chỉ biến trẻ thơ thành những cái máy giải toán và làm văn . Kêu gọi những người có trách nhiệm trong ngành giáo dục hãy có lương tâm và trách nhiệm góp sức cải tạo lại ngành giáo dục . Tôi nghĩ không có việc gì khó mà chỉ cần có lương tâm và trách nhiệm có thể làm được hết .
Minh Hiền
Không nên chỉ nói nhẹ nhàng như vài viết của Khánh Hoan, đề nghị Bộ Giáo dục và đào tao phải có ý kiến, kiểm tra không thể để những cô giáo hoặc giáo trình, cấp I rất quan trọng ai cũng biết mà để như vậy là không thể được. Ta cư nói đổi mới cải cách rất "hoành tráng" mà không chú ý những chuyện nhỏ như vậy là không thiết thực tý nào.
Linh Hương Nguyễn
hix quá đáng thật
Sao Mai
Tôi đọc xong bài viết của KHÁNH HOAN và thật bức xúc. Tôi xin góp một câu kết của tôi cho cuối bài cùng người viết rằng: "Tôi thiết tha xin, quỳ lạy xin những người làm công tác giáo dục hãy vì Đất Nước mà “chăm bón” cho con em chúng ta, những mầm non tương lai của Dân Tộc. Tôi quỳ lạy tha thiết xin các Ông, các Bà, quan chức lớn nhỏ trong nghành GIÁO DỤC.
saigonxua
Phải công nhận là sgk trước giải phóng mà an toàn , học rất ít nhưng biết rất nhiều còn bây giờ Bó tay . Ngày xưa Trần Minh khố chuối học có mấy quyển sách nhưng đỗ Trạng Nguyên . Còn bây giờ sách vở nhiều nhưng sinh ra toàn Củ chuối . Bó tay , đó là sự phung phí tài nguyên và hãm hại tài năng . Trung Tâm Đào Tạo Sinh sãn Vô tính sẽ ra đời , Học vẹt
Tam
Con tôi cũng học lớp 3 và tôi cũng có 1 tiếng/ngày x 5 ngày/tuần học cùng với con, nhờ thế đọc là hiểu ngay bài này viết này. Tuy nhiên ý kiến của tôi không hoàn toàn đồng ý với tác giả, ở chỗ có vẻ như qua bài báo, người viết cho rằng thầy/cô giáo phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc giáo dục đối với con mình. Theo tôi, nhà trường và cô giáo chỉ đóng góp nhiều nhất là 30% vào việc này, 30% còn lại từ gia đình, 30% nữa từ xã hội (bao gồm cả các phương tiện truyền thông), và 10% từ bản thân các bé. Vậy nên hãy chung tay giáo dục con mình, thay vì trách cứ như thế. Ngoài ra cần nhớ rằng giáo dục là để người được giáo dục biết cách giáo dục cho bản thân (cho cả cuộc đời), chứ không phải chỉ để nhận lấy kiến thức trực tiếp.
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một lần về thăm gia đình người bạn ở huyện ngoại thành vào trước tết 2012, tôi có dịp làm quen với mấy đứa cháu của bạn. Một cậu bé khoảng 12 tuổi, đeo trên tay một cái đồng hồ hiệu Citizen sáng choang. Cậu bé khoe chiếc đồng hồ ba mới mua ở cửa hàng chính hãng, giá trên 2 triệu đồng. Tôi xã giao bằng cách sờ xem chiếc đồng hồ nhưng cậu bé vội rụt phắt tay lại không cho sờ. Khi ngủ trưa, cậu bé cũng không dám tháo đồng hồ ra.

Xem thêm »