Ý kiến
Dịch vụ ngân hàng làm nản lòng khách
SGTT.VN - Giữa tháng 8.2011, tôi mượn xe ôtô bà chị đi chơi, từ TP.HCM đến tận Nha Trang thì bị công an thổi.
|
Tôn trọng khách hàng là nguyên tắc tối thượng mà mọi doanh nghiệp, kể cả ngân hàng, phải tuân thủ. Ảnh minh hoạ. Ảnh: Lê Quang Nhật
|
Xuống xe trình tất cả giấy tờ, không thiếu thứ gì, ngặt nỗi xe mua qua ngân hàng ANZ nên chủ quyền là bản photo công chứng do ngân hàng giao. Cảnh sát giao thông phát hiện ra giấy chủ quyền hết hạn từ năm ngoái, vậy là coi như xe không giấy tờ và quyết định giam xe. Gọi về ngân hàng cầu cứu thì mới biết chủ quyền này chỉ có giá trị sáu tháng nhưng nhiều chủ xe không để ý. Nhân viên ngân hàng khẳng định đã tự động công chứng và kẹp sẵn trong bộ hồ sơ mỗi sáu tháng một lần. Xe bà chị tôi hết hạn gần một năm, vị chi là hai tờ chủ quyền xe đang nằm trong hồ sơ ngân hàng. Vấn đề là mỗi tháng, ngân hàng đều nhắc đóng tiền nợ rất đều đặn và chính xác nhưng tờ giấy chủ quyền hết hạn thì không nhắc chừng.
Tôi có một khoản vay tại ngân hàng Standard Chartered. Vào cuối tháng 4.2011, mấy ngày sau khi vừa vay xong, nhân viên đã gọi và yêu cầu: “Chị lên đóng giúp em khoản tiền từ ngày 29 – 30, chỉ khoảng mấy chục ngàn đồng thôi, đúng ra lúc giải ngân em phải thu nhưng em quên”. Tôi giải thích: “Chị bận lắm, có mấy chục ngàn đồng, em cộng dồn vô tháng sau được không?” Anh nhân viên hăm ngay: “Chị lên đóng ngay đi, nếu không em cho chị vô danh sách đen, sau này chị không thể vay tiền hay đăng ký thẻ tín dụng nơi khác được!”.
Cuối tháng 8.2011, tôi nhờ em trai nộp tiền trả nợ vào tài khoản của ngân hàng này nhưng số tài khoản bị thiếu một số. Dù em trai tôi đã cung cấp tên của tôi và những thông tin khác nhưng vẫn không nhận được sự trợ giúp. Tôi gọi điện thoại đến gặp nhân viên thu tiền thì họ yêu cầu gọi vào một số khác của ngân hàng hoặc tôi phải đến ngân hàng. Tôi rất bực bội với cách làm khó này vì: “Tại sao nhân viên không gọi trực tiếp vào máy tôi để kiểm tra? Tôi nộp tiền vào chứ không rút tiền ra, tại sao nhân viên thu ngân không hỗ trợ? Nếu tôi đi nước ngoài và không thể liên lạc được thì ngân hàng lại cho tôi vào danh sách đen vì trễ hạn chăng?”.
Nhưng các cách làm khó trên chưa vô lý bằng trường hợp sau: Ngày 1.9.2011, tôi đi rút tiền từ tài khoản BIDV ngay tại Bình Thuận với số tiền khoảng 500 triệu đồng bằng giấy 100.000 đồng và 500.000 đồng. Thường các ngân hàng khác sẽ hỗ trợ đếm tiền nhưng cô nhân viên nơi đây mặt mũi khó chịu thảy đống tiền cho tôi và yêu cầu một nhân viên bảo vệ đến giám sát. Lúc tôi đếm, các cô xúm vô nói chuyện vụ cướp tiệm vàng Bắc Giang. Trong khi tôi đếm tiền, tôi phải yêu cầu hai lần, cô nhân viên khó chịu ấy mới thảy cho tôi ít dây thun cột tiền và một bao nilông. Khi đếm xong, thấy nhân viên bảo vệ bỏ đi, tôi yêu cầu thêm một bao đựng tiền, cô cương quyết không cho và nói: “Bao này đựng được năm – sáu cọc tiền rồi!” Tôi nói: “Nhưng tôi muốn chia ra” – cô vẫn không đưa thêm cho tôi. Tôi phải nghiêm giọng yêu cầu: “Tôi cần thêm một bao nilông nữa”, cô miễn cưỡng ném một túi nilông lên mặt quầy. Tôi quá bực bội nên nói trước khi đi: “Tôi không tham gì một túi nilông, chị có biết nguyên tắc không dồn hết trứng vào một giỏ không? Ở đây không có bảo vệ đưa tôi ra xe, tôi cần chia nhỏ rủi ro ra”. Tôi không hiểu cô nhân viên ngân hàng ấy có hiểu điều tôi nói không nhưng dù sao đi nữa thì dịch vụ như thế là quá tệ!
Vân Khánh (quận Phú Nhuận)