Ý kiến
Những con số đáng ngờ từ một cuộc điều tra xã hội
SGTT.VN - Vào giữa tháng 6.2010, bộ Giáo dục và đào tạo đã có một điều tra về game online tại năm thành phố lớn. Nếu tin vào những con số trên, rõ ràng game online đang là mối nguy hại cực kỳ nghiêm trọng với xã hội!
Đã nói tới game trên máy tính (hoặc các thiết bị có chức năng tương đương), không chỉ nói về game online (viết tắt là GO) mà cần đề cập đến những game không “online” (quen gọi là game offline) được bán phổ biến trên thị trường. Xét về tính chất bạo lực, game offline không hề thua kém gì GO nếu không muốn nói là hơn về tính chất lẫn mức độ.
|
Cấm game bạo lực là đúng. Nhưng cấm phải dựa trên những con số từ các cuộc điều tra xã hội để nhà khai thác game lẫn người chơi game “tâm phục khẩu phục”. Ảnh: Mai Kỳ
|
Chuyện cấm game bạo lực ở góc độ đối tượng người chơi bị nghiện (không phân biệt tuổi và giới tính) là một quyết định mà dư luận cần ủng hộ. Từ khi game trên máy tính xuất hiện tại Việt Nam, ai cũng nhìn thấy những tác hại của nó đến đạo đức của lớp trẻ, nhất là với đối tượng học sinh từ bậc trung học phổ thông trở xuống. Mê game mà không ít số phận bỏ học để chơi, trộm cắp và giết người chỉ để thoả mãn cơn nghiện game,… Gia đình và xã hội không thể không quan ngại đến những hiện tượng đó.
Tuy nhiên, quyết định cấm phải dựa trên những con số từ các cuộc điều tra xã hội để nhà khai thác game lẫn người chơi game “tâm phục khẩu phục”. Trên thực tế, đã có những điều tra xã hội về tác hại của game nhưng đến nay vẫn chưa có cuộc điều tra nào “tương đối đủ sức thuyết phục” về nội dung mẫu, số lượng người được hỏi... Gần đây nhất, vào giữa tháng 6.2010, bộ Giáo dục và đào tạo đã có một điều tra về GO tại năm thành phố lớn: TP.HCM, Hà Nội, Hải Phòng, Cần Thơ và Đà Nẵng trên các nhóm đối tượng, từ tiểu học cho đến đại học. Số lượng mẫu mà bộ dùng trong điều tra lần này là 1.028 mẫu, trong đó nhóm đối tượng học sinh bậc trung học phổ thông có số mẫu ít nhất – 227 mẫu, còn nhóm đối tượng sinh viên cao đẳng – đại học có số mẫu lớn nhất 295 mẫu.
Cuộc điều tra trên đã cho những “con số biết nói” về số lần chơi GO trong tuần, các ngày chơi trong tuần đến các đại lý internet, số tiền dùng để trả cho một lần chơi game… Nếu tin vào những con số trên, rõ ràng GO đang là mối nguy hại cực kỳ nghiêm trọng với xã hội! Tại biểu 2 – các ngày trong tuần đến quán internet, có đến “88% học sinh trung học phổ thông tại TP.HCM trả lời rằng đến quán internet trong ngày thường. Còn ngày nghỉ là 100%”. Cũng trong biểu này, từ 70 – 76% học sinh tiểu học của TP.HCM và Hà Nội đến quán internet vào những ngày thường. Còn tại biểu 5 – nguồn tiền được cấp để chơi GO, tại TP.HCM đã có 68% cha mẹ của nhóm học sinh tiểu học cho tiền con cái chơi GO, Cần Thơ là 68,97%, Hà Nội là 36%, Đà Nẵng là 3,92%. Nếu dùng kết quả này để đánh giá trách nhiệm của cha mẹ thì phụ huynh ở Đà Nẵng có trách nhiệm cao hơn các bậc phụ huynh ở các tỉnh thành khác! Ở cuộc điều tra này, số lượng phiếu điều tra với từng nhóm học sinh tại địa bàn cụ thể là 50 mẫu.
Một chuyên gia về điều tra xã hội cho rằng, với số mẫu là 1.028 mẫu mà đại diện cho gần 23 triệu học sinh từ tiểu học đến đại học sẽ cho ra kết luận không chính xác. “Nếu dùng những con số trên để phục vụ cho việc ban hành những quy định cuối cùng về việc cấm GO là phản khoa học. Theo nguyên tắc, số phiếu đại diện cho cá thể được phép tối đa là 1/10.000. Còn ở cuộc khảo sát này là 1/23.000, chỉ nên dùng kết quả này để tham khảo cho vui”, vị chuyên gia này phân tích. Một cán bộ sở Thông tin và truyền thông cũng cho rằng, tỷ lệ mẫu quá thấp dẫn đến những kết luận không chính xác.
Vẻ như, nhiều cơ quan chức năng, quan chức có trách nhiệm đã viện dẫn những kết quả khảo sát trên để hướng dư luận sang góc độ khác. Đó cũng là cách đổ trách nhiệm trước bức xúc của xã hội về chất lượng giáo dục nước nhà đang từ từ đi xuống. Cứ đổ cho GO là an toàn nhất vì những tác động xã hội của lĩnh vực này ai cũng thấy, cũng hiểu, cũng biết…
Minh Phúc