sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 31.07.2010, 17:26 (GMT+7)

Bạn đọc viết

Sự vô cảm với tiếng còi cấp cứu

SGTT.VN - Sài Gòn giờ cao điểm buổi sáng, người – xe – và khói, đông đến ngẹt thở. Từ phía sau dội lại tiếng còi xe cấp cứu. “Ò e ò e ò e….” không xe nào phía trước chạy nép vào lề để nhường đường. Còi vẫn hú inh ỏi đến sốt ruột, chiếc xe cấp cứu nhích từng bước một.

Đến ngã tư đèn đỏ, tiếng còi cấp cứu bất lực, chờ 2 lần đèn bật xanh - đỏ mà xe cứu thương vẫn chưa thoát được qua rừng người. Ảnh: minh họa

Đến ngã tư đèn đỏ Võ Thị Sáu – Hai Bà Trưng, tiếng còi bất lực, tạm tắt để chờ 2 lần đèn bật xanh - đỏ vẫn chưa thoát được qua rừng người. Đèn bật đỏ lần thứ 3, chiếc xe ấy đã nhích được đến hàng đầu. Người lái xe bật lại còi hụ ưu tiên rồi phóng thẳng qua. Một đoàn xe máy ở bên xe rồ máy chạy theo, hưởng ké cái quyền ưu tiên của chiếc xe đang chở người hiểm nguy đến bệnh viện cấp cứu.

Tôi vẫn kẹt lại ở ngã tư, nghe tiếng còi hụ xa dần, lòng cầu chúc cho người bệnh nằm trong xe mau tới được bệnh viện. Đây không phải lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh người ta làm ngơ với những tiếng hú chát chúa hối hả của còi cấp cứu. Mỗi lần tấp vào lề để nhường đường cho xe, nhìn quanh, dường như chỉ có mỗi mình (?). Đến sở làm, lòng vẫn văng vẳng đâu đó tiếng “ò e ò e…”, thấy chút gì bất nhẫn khi nghĩ về những người đang tham gia lưu thông…

HÀ TRANG (Bình Thạnh)

Khi nghe tiếng còi cấp cứu trên đường, bạn đã:
  •   Chạy nép vô lề để nhường đường
  •   Không để ý đến tiếng còi
  •   Đường đông quá, né cũng không ích gì
    

Bạn đọc có bài viết, cảm nhận về các món ăn, chuyến du lịch thú vị, ghi nhận về cuộc sống... mời gửi về địa chỉ online@sgtt.com.vn. Xin lưu ý bài gửi cộng tác là bài chưa đăng ở báo hay website nào, và không gửi cùng lúc cho nơi khác. Sau một tuần nếu tòa soạn chưa chọn đăng, bạn đọc có thể gửi cộng tác cho nơi khác. Bài được chọn đăng sẽ có nhuận bút. Trân trọng!

  
  
Đánh giá bài viết:  

(12 điểm,5 lần)

ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một lần về thăm gia đình người bạn ở huyện ngoại thành vào trước tết 2012, tôi có dịp làm quen với mấy đứa cháu của bạn. Một cậu bé khoảng 12 tuổi, đeo trên tay một cái đồng hồ hiệu Citizen sáng choang. Cậu bé khoe chiếc đồng hồ ba mới mua ở cửa hàng chính hãng, giá trên 2 triệu đồng. Tôi xã giao bằng cách sờ xem chiếc đồng hồ nhưng cậu bé vội rụt phắt tay lại không cho sờ. Khi ngủ trưa, cậu bé cũng không dám tháo đồng hồ ra.

Xem thêm »