sgtt.vn, 17.05.2012  
img Đọc báo theo ngày:
Ngày 14.07.2010, 21:08 (GMT+7)

Bạn đọc viết

Paris - xa và nhớ

Anh nhớ những buổi chiều cuối tuần đi bên em dọc các đại lộ, dọc các con đường lớn nhỏ quanh co, dọc sông Seine thơ mộng. Ảnh: Sơn Tùng

Tối nay, ngồi trong quán vắng một mình giữa lòng Sài Gòn nhộn nhịp, tình cờ được nghe lại âm hưởng miên man, da diết buồn của bài hát “Dưới bầu trời Paris”, anh chợt thấy nhớ Paris nhiều lắm. Nhớ những khoảng lặng, nhớ những giây phút êm đềm ta đã cùng có nhau.

Anh nhớ những buổi chiều cuối tuần đi bên em dọc các đại lộ, dọc các con đường lớn nhỏ quanh co, dọc sông Seine thơ mộng với những con thuyền chở đầy những ước mơ, sao thấy cuộc sống thật bình yên phải không em? Chắc em còn nhớ những buổi chiều cuối thu trên đồi Monmartre mình cùng ngồi ngắm sao, ngắm trăng để cùng nhớ về quê hương. Em vẫn thường đọc cho anh hai câu thơ “ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở – Khi ta đi đất bổng hóa tâm hồn”

Em ơi, giờ đây, ngồi mỗi người một nơi; anh xa em, xa Paris; xa từng kỷ niệm ngày nào, lòng bỗng quay quắt nhớ, nhớ em, nhớ cả Paris để anh bắt đầu cảm nhận thật sâu sắc hai câu thơ trên. Anh không dám khẳng định mình đã hoàn toàn cảm nhận được ý nghĩa của nó. Nhưng bao nhiêu năm sống với Paris hoa lệ, đầy những góc phố, hàng quán thân quen, với những cảm xúc mộc mạc chân thành và những tình cảm của em được hòa quyện trong từng kỷ niệm, thật thân thương chẳng thể nào quên.

Sài Gòn đã vào hạ, sắc đỏ thắm của những cánh phượng cũng đẹp đằm thắm mà da diết, mãnh liệt như sắc lá thu vàng ở trời Paris. Ngoài trời, những giọt mưa hè đang bắt đầu chậm chậm rơi. Mưa rơi mỗi lúc một lớn hơn giống như tình cảm của quê hương luôn muốn tràn ngập trong chúng ta.

Xa và nhớ…

SƠN TÙNG

Bạn đọc có bài viết, cảm nhận về các món ăn, chuyến du lịch thú vị, ghi nhận về cuộc sống... mời gửi về địa chỉ online@sgtt.com.vn. Xin lưu ý bài gửi cộng tác là bài chưa đăng ở báo hay website nào, và không gửi cùng lúc cho nơi khác. Sau một tuần nếu tòa soạn chưa chọn đăng, bạn đọc có thể gửi cộng tác cho nơi khác. Bài được chọn đăng sẽ có nhuận bút. Trân trọng!

  
  
Đánh giá bài viết:  
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Đề nghị gõ tiếng Việt có dấu)  
Kiểu gõ:
Họ và tên  
Địa chỉ email    
Nhập mã bảo vệ:  
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
SGTT.VN - Một lần về thăm gia đình người bạn ở huyện ngoại thành vào trước tết 2012, tôi có dịp làm quen với mấy đứa cháu của bạn. Một cậu bé khoảng 12 tuổi, đeo trên tay một cái đồng hồ hiệu Citizen sáng choang. Cậu bé khoe chiếc đồng hồ ba mới mua ở cửa hàng chính hãng, giá trên 2 triệu đồng. Tôi xã giao bằng cách sờ xem chiếc đồng hồ nhưng cậu bé vội rụt phắt tay lại không cho sờ. Khi ngủ trưa, cậu bé cũng không dám tháo đồng hồ ra.

Xem thêm »